cái này đi."
Ngân Châm nao nao, tiếp nhận cây trâm, sau khi cài lên tóc cho Tịch
Nhan mới nói: "Sườn Vương phi, cây trâm này là Hoàng Thượng tặng cho
người vào ngày sinh thần cùa người, sau khi người đi rồi, nô tỳ cũng không
thấy cây trâm này nữa. Nô tỳ còn tưởng rằng là do người mang đi, thì ra là
Hoàng Thượng mang về đây."
Trong giọng nói của cô ta lộ ra sự chua xót, trong lòng Tịch Nhan lại có
cảm giác đau xót đánh úp lại: "Vậy ngươi nói cho ta biết, vì sao ta lại rời
khỏi hắn?"
"Nô tỳ không biết." Ngân Châm cúi đôi mắt, "Sau ngày sinh thần đó,
Hoàng Thượng vẫn đối xử tốt với Vương phi giống như trước, thậm chí so
với trước đó còn tốt hơn. Nhưng mà sườn Vương phi người lại không biết
vì sao trở nên lãnh đạm ...... Hoàng Thượng khi đó rất khổ sở, nô tù từng
nhiều lần nhìn thấy ngài đứng trước cửa phòng, đứng đó thật lâu cũng
không đi vào. Bởi vì khi đó sườn Vương phi mỗi lần nhìn thấy ngài luôn
mất hứng...... Sau đó, vào ngày đại hôn của Thập Nhất gia, Hoàng Thượng
đi dự tiệc, không biết vì sao người đột nhiên biến mất, còn Hoàng Thượng,
có người truyền đến tin tức nói Hoàng Thượng đăng cơ trở thành hoàng đế.
Sau nữa, không ai biết tin tức của sườn Vương phi nữa. Sườn Vương phi,
đến tột cùng người đã đi nơi nào?"
Ngân Châm cũng từng nghĩ đến, có lẽ sau thời hạn ba năm, Tịch Nhan
đã không còn ở trên đời nữa, nhưng cô ta lại không ngờ đến hôm nay vẫn
có thể nhìn thấy nàng, trong lòng không khỏi vui mừng, cũng bỏ đề tài này
qua một bên không nói gì thê, nữa.
Tịch Nhan kinh ngạc, bị nỗi chua sót không biết từ đâu dâng lên trong
lòng làm cho nàng dường như nghẹt thở, hồi lâu sau mới thấp giọng nói:
"Ta đi Đại Sở."