"Ta cũng sẽ cho nàng cầm thuốc chữa khỏi cho Nam Cung Ngự trước."
Ánh mắt của hắn vẫn sâu không thấy đáy như trước, ngữ khí vô cùng lãnh
đạm.
Tịch Nhan có chút kinh ngạc, vội nói: "Chữa khỏi? Ý của ngài là không
chỉ giúp ta tìm Hàn trì tuyết liên cùng Dao trì đậu khấu, còn có thể giúp ta
tìm Hỏa liên hoa sao?"
Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên gật đầu.
Tịch Nhan giật mình, lại nói: "Vậy, ngài không sợ ta lấy được thuốc rồi
mà không thực hiện giao ước nửa năm sao?"
Khóe miệng Hoàng Phủ Thanh Vũ gợi lên ý cười vô cùng lãnh đạm, nếu
không nhìn kỹ cơ hồ nhìn không ra: "Nhan Nhan, ta sẽ không cho nàng cơ
hội này. Cho dù nàng lấy được thuốc, sau đó cùng hắn trốn đi khắp chân
trời góc biển, ta cũng sẽ đem bắt nàng trở về, không đến nửa năm, tuyệt đối
sẽ không sẽ thả nàng đi!"
Hắn nhanh chóng xoay người rời đi, ngay sau đó, thanh âm dài the thé
của thái giám tựa hồ từ một nơi rất xa xôi truyền đến: "Ngự giá khởi hành --
"
Tịch Nhan nghe được âm thanh đó liền thất thần.
Đợi đến khi hừng đông lên, nàng lại một lần nữa nghe được thanh âm
cửa phòng mở ra, ngay sau đó có tiếng bước chân rất nhẹ chậm rãi đến gần
bên cạnh long tháp, Tịch Nhan vừa mở mắt ra đột nhiên thấy được một nữ
tử tuổi còn trẻ trong trang phục cung nữ đứng ở bên cạnh đang nhìn chính
mình.
Thấy nàng mở mắt ra, Ngân Châm vui mừng gọi một tiếng: "Sườn
Vương phi!" Vừa mới gọi ra tiếng, lại đột nhiên ý thức được có chỗ không
đúng, vội vàng bịt kín miệng mình, dừng lại một chút lại khó xử nói: "Sườn