ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 1138

mặt tính toán phải làm như thế nào mới có thể lấy được thuốc cứu Nam
Cung Ngự, một mặt mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi.

Nàng bị thanh âm mở cửa làm cho bừng tỉnh, vừa mạnh mẽ mở mắt ra

liền thấy toàn bộ các cung nữ hầu hạ Hoàng Phủ Thanh Vũ đi vào, nhất thời
nàng lại rút người sâu vào trong chăn.

"Nô tỳ chờ hầu hạ Hoàng Thượng thay quần áo." Cung nữ đi đầu nhẹ

giọng nói.

Thì ra đã sang canh năm, là thời điểm lâm triều.

Tịch Nhan trốn ở trong chăn, nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ được các cung

nữ hầu hạ thay triều phục, dáng vẻ rất hiên ngang, nàng cũng không biết
trong lòng mình đang suy nghĩ điều gì, hơi nghiêng thân mình, kéo tấm
chăn trước ngực lên, ngưng mắt không nói gì.

"Ta sẽ tìm thuốc cho nàng." Hồi lâu sau, thanh âm của Hoàng Phủ

Thanh Vũ mới vang lên trong tẩm điện vắng lặng không tiếng động, "Tuy
nhiên ta có một điều kiện, ta muốn nàng ở lại chỗ này nửa năm."

Trong lòng Tịch Nhan hơi chấn động, không biết nên đáp lại như thế

nào. Hắn chịu cho nàng thuốc đương nhiên là một chuyện tốt, nhưng nửa
năm, Nam Cung Ngự sẽ chịu đựng được nửa năm sao?

Hoàng Phủ Thanh Vũ thấy nàng vẫn vùi mình trong chăn như cũ, giống

như không nghe thấy lời nói của mình, liền vẫy tay cho cung nữ lui ra, còn
hắn tiến lên ngồi xuống ở bên giường, thản nhiên nói: "Nàng không cần lo
lắng, chỉ cần bảo vệ được tâm mạch của Nam Cung Ngự, một khi có thuốc,
hắn lập tức có thể tỉnh lại ngay."

Tịch Nhan nhoài người về phía hắn: "Khi nào có thuốc ngài sẽ cho ta

sao? Nếu tìm được thuốc, mà thời hạn nửa năm còn chưa tới thì sao?"