Vương phi, nô tỳ thật sự là không biết nên xưng hô như thế nào với người,
hay là nô tỳ vẫn gọi người là sườn Vương phi nhé!"
Tịch Nhan kinh ngạc nhìn cô ta: "Ngươi là ai?"
Vẻ mặt tươi cười của Ngân Châm nhất thời cứng lại: "Sườn Vương phi
người không biết nô tỳ sao? Ta là Ngân Châm! Hoàng Thượng nói người
vừa mới vào cung, sợ người không quen nên để cho nô tỳ tới hầu hạ người."
"Ngân Châm?" Tịch Nhan đương nhiên cũng không hề có chút ấn tượng,
nhìn cô ta bỗng nhiên lên tiếng, "Ngươi vừa mới gọi ta là gì? Sườn Vương
phi? Ta gả cho Hoàng Phủ Thanh Vũ trở thành sườn phi sao?"
Ngân Châm dừng lại một chút mới gật đầu nói, trong ánh mắt mang theo
nỗi bi thương: "Đúng vậy. Sườn Vương phi đã quên hết sao? Hoàng
Thượng rất đau lòng vì người, tình cảm của hai người rất tốt, sau khi người
có thai, Hoàng Thượng sợ người gặp chuyện không may nên vẫn cho người
ở tại trong viện của mình. Hoàng Thượng hiểu rõ người nhất, mỗi ngày hai
người đều ở cùng một chỗ, còn Vương phi -- cũng chính là Hoàng hậu
nương nương, Hoàng Thượng hầu như không thèm liếc mắt một cái."
Tịch Nhan lại nghe được những chuyện cũ có liên quan đến bản thân,
nhưng một chút ấn tượng nàng cũng không có, chỉ cảm thấy cô ta đang nói
về chuyện của một người xa lạ.
Ngân Châm hầu hạ nàng đứng dậy, lấy quần áo mới đến giúp nàng thay
ra, trong lúc đó vẫn không ngừng kể lại thời điểm Hoàng Phủ Thanh Vũ
vẫn là Vương gia, lúc ấy đã đối xử với nàng rất tốt rất tốt. Cô ta nói nhiều
như vậy, theo như những lời của cô ta thì Hoàng Phủ Thanh Vũ cơ hồ
không hề có khuyết điểm, hoàn mỹ đến mức Tịch Nhan hoài nghi cô ta là
thuyết khách do Hoàng Phủ Thanh Vũ phái tới.
Nhìn vào gương trang điểm, Tịch Nhan mở hộp trang sức trên bàn,
thuận tay lấy ra một cây ngọc trâm đưa cho Ngân Châm phía sau: "Mang