Tịch Nhan anh anh khóc to, nhưng vẫn kháng cự một chút.
"Nhan Nhan, là ta đây." Hắn ôm nàng vào trong lòng, "Không sợ, là ta
đây."
************************************************** ***
Lúc trở lại tẩm điện, dược tính trên người Tịch Nhan sớm đã phát tác
không thể khống chế được. Hoàng Phủ Thanh Vũ mang nàng đặt trên
giường, nàng liền khắc chế không được ngăn hắn cột lại áo choàng trên
người mình, lăn qua lăn lại trên giường.
Hoàng Phủ Thanh Vũ cắn răng nhìn nàng, hồi lâu sau, lại đứng dậy, lấy
hộp ngân châm ra.
Ngăn chặn nàng quơ quào lung tung trên thân thể, hắn cũng bất kể nàng
có thể nghe được hay không, trầm giọng nói: "Nhan Nhan, không nên cử
động, ta sẽ châm cứu cho nàng."
Tịch Nhan làm sao có thể khống chế được bản thân mình, nhưng bị hắn
mạnh mẽ áp chế như vậy, quả thật là không thể động đậy, nàng lại càng
thêm khó chịu khóc lên: "Không cần, không cần......"
Hoàng Phủ Thanh Vũ dường như không nhìn thấy bộ dáng của nàng,
cũng không nghe thấy thanh âm của nàng, bình tĩnh châm kim.
Cánh tay Tịch Nhan bị hắn đè nặng, chỉ có bàn tay có thể cử động, liền
không tự chủ được níu vạt áo hắn, một chút lại một chút.
Bàn tay đang châm kim của Hoàng Phủ Thanh Vũ đột nhiên run lên,
nhìn thấy đã châm nhiều kim như vậy, nàng vẫn như thế, rốt cuộc nhịn
không được rống to lên một tiếng, đưa tay lên chậm rãi rút ra tất cả ngân
châm trên người nàng, sau đó nghiêng người hôn nàg.