có đầy đủ mọi chứng cứ cho các tội danh, nhưng dù sao cũng khó tránh bị
mọi người nghị luận, cũng không biết sử sách sẽ thêm bớt những gì đây.
Suốt cả ngày, Tịch Nhan đều không yên lòng, cứ miên man suy nghĩ
mãi, kết quả là ngay cả bữa tối cũng không dùng. Vừa mới thắp đèn, bỗng
nhiên có người đến truyền lời nói là Bất Ly mời nàng qua dùng điểm tâm.
Thì ra là Bất Ly muốn nàng qua đó, bất luận như thế nào Tịch Nhan vẫn
sẽ đi. Trên đường đi, nàng nhất thời lại nghĩ tới hẹn ước nửa năm với
Hoàng Phủ Thanh Vũ, trong lòng nhịn không được lại cảm thấy sầu lo –
nếu thời hạn nửa năm đến, nàng làm sao bây giờ, Bất Ly làm sao bây giờ?
Nàng suy nghĩ suốt cà đường đi, người phía trước đã đưa nàng đi đến
giữa Ngự hoa viên, tâm Tịch Nhan bất giác sinh nghi, dừng lại cước bộ:
"Không phải ngươi nói trưởng công chúa mời ta đi dùng điểm tâm sao? Đến
Ngự hoa viên làm gì?"
Người đó khom người nói: "Thỉnh quận chúa đi thêm vài bước nữa,
trưởng công chúa ở ngay lương đình phía trước."
Tịch Nhan cảm thấy càng nghi ngờ hơn, thật cẩn thận đi tới phía trước,
đồng thời cũng bất giác nắm chặt tay, sẵn sàng chạy trốn bất cứ lúc nào.
Vòng qua hòn giả sơn, trước mặt đột nhiên sáng bừng lên, khoảng đất
trống phía trước bỗng xuất hiện một tòa phù dung trướng! Dưới ánh sao
sáng lấp lánh, tòa phù dung trướng không cần ánh đèn của nhân gia vẫn
sáng bừng giống như chốn tiên cảnh. Gió nhẹ thổi qua, tòa phù dung trướng
khẽ lay động, người ngồi bên trong không phải là Hoàng Phủ Thanh Vũ thì
còn là ai?
Tịch Nhan cứng người tại chỗ, người phía trước khom người hành lễ
xong liền lui xuống. Tịch Nhan phục hồi tinh thần lại, lúc còn muốn hỏi hắn
chuyện gì đã xảy ra nhưng đã sớm không thấy thân ảnh của hắn đâu. Nàng
có chút chần chờ nhìn về phía tòa phù dung trướng kia, lại nhịn không được