Tịch Nhan vẫn cười ha ha như cũ, quay đầu đi: "Không gọi."
Bàn tay của Hoàng Phủ Thanh Vũ từ chiếc cổ của nàng liền trượt xuống,
lần này, đi đến bên hông của nàng, cực kỳ thuận lợi cởi được quần áo của
nàng ra, bàn tay to lướt qua da thịt mềm nhẵn, làm cho hô hấp của nàng
cũng trở nên dồn dập: "Ngoan, gọi lại một lần nữa đi."
Cho đến khi dục vọng của hắn để ở lối vào của nàng, Tịch Nhan mới ý
thức được nguy cơ, vội vàng đưa tay nắm chặt một bên chăn đệm, một lần
nữa gọi ra tiếng: "Thất lang...... Ta sợ đau."
Từ khi trở lại bên cạnh hắn, nếu không tính sự mê ly đêm qua, Tịch
Nhan nhớ rõ từng cùng hắn có hai lần thân mật. Lần đầu tiên nàng bị Hoàng
Phủ Thanh Hoành hạ dược, không có ý thức gì cả; Nhưng vào đêm thứ hai,
nàng hoàn toàn thanh tỉnh, tuy rằng thẹn thùng nhưng lại mang theo vui
thích, tuy nhiên vẫn không thể tránh khỏi có một chút đau đớn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng dưng nở nụ cười, thanh âm trầm thấp sung
sướng, đã lâu rồi trong lòng hắn chưa từng vui vẻ và kích động như vậy,
bàn tay to nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt của nàng, ôn nhu nói: "Nhan
Nhan, từ nay về sau, hai chúng ta đều ở cùng một chỗ, được không?"
Tịch Nhan cắn ngón tay nhìn hắn, đôi mắt chuyển động vòng vo: "Vậy
Ly nhi thì sao?"
Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi hạ thân dưới xuống: "Ly nhi không phải
nhắc nhở chúng ta, từ nay về sau, vĩnh viễn không được chia cắt hay sao?"
Hắn đang nói chuyện bỗng nhiên tiến thẳng vào nàng, Tịch Nhan rên lên
một tiếng, nhưng đã bị hắn nuốt hết tiếng rên chưa kịp thoát ra khỏi miệng,
tuy nhiên nàng không cảm thấy đau chút nào, nhịn không được vui sướng
thở phào nhẹ nhõm, lúc này nàng mới hồi tưởng lại câu nói vừa rồi của hắn
-- từ nay về sau, vĩnh viễn không được chia cắt. Trong lòng nàng bất giác