ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 1271

Sang sáng sớm ngày hôm sau, Tịch Nhan đi đến Tây lục cung thăm Bất

Ly, nhưng khi đến lại được hồi báo rằng đêm qua trưởng công chúa đã được
Hoàng Thượng đưa đến Khâm An điện.

Hắn mang Bất Ly sang Khâm An điện, bởi vì hắn biết nàng sẽ không tới

Khâm An điện, hắn không muốn nàng gặp Bất Ly.

Tịch Nhan cảm thấy sự bất lực cùng cô độc từ trước tới nay chưa từng

xuất hiện, hồn tiêu phách lạc ngồi trên tảng đá trong Ngự hoa viên, rốt cuộc
lệ không kìm được lặng lẽ rơi xuống.

Nàng nhớ rõ mình không hề yếu đuối, mình chưa bao giờ yếu đuối. Lúc

trước Lăng Chiếu nhẫn tâm bỏ nàng mà đi, mẫu thân bệnh nặng gần chết,
nàng đều kiên cường cho tới bây giờ nhưng chưa từng nghĩ tới cái chết.
Nhưng hiện nay, lại muốn dễ dàng kết thúc mạng sống của mình.

Ngồi trong gió lạnh hồi lâu, Tịch Nhan nhớ tới rất nhiều chuyện đã xa

xưa lắm lúc còn ở Tây Càng, nhưng với nàng mà nói như vừa mới xảy ra
ngày hôm qua. Nàng bỗng nhiên nghĩ, nếu mình không mất trí nhớ, nếu
mình vẫn là quận chúa Tây Càng, nếu mình chưa từng gặp được Hoàng Phủ
Thanh Vũ, sinh hạ được Bất Ly, như vậy, giờ phút này, phải chăng sẽ không
thống khổ đến thế?

Mặc dù không có phụ thân, mặc dù không có mẫu thân, nhưng nàng

cũng có thể có cuộc sống rất tốt. Nàng có thể tiếp tục vô pháp vô thiên, tiếp
tục tùy hứng làm bậy, thậm chí, nàng có thể gả cho Nam Cung Ngự, cùng
nam nhân kia yêu thương nhau đi đến cuối đời......

Buổi chiều, trở về cung Lạc Hà, Tịch Nhan thu dọn khắp phòng, nhưng

lại phát hiện ra mọi thứ đều không phải của đồ mình, toàn bộ cũng không
phải của mình. Ánh mắt dừng ở trên khối ngọc mà Hoàng Phủ Thanh Vũ
đưa cho nàng, nàng như nghĩ ra điều gì, chà sát ngọc bội trong tay, gọi
Ngân Châm đến.