ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 222

Đạm Tuyết thản nhiên nhìn thoáng qua nàng, bộ dáng vẫn không chút sợ

hãi như trước:"Có đụng công tử bị thương không?"

Tịch Nhan nghĩ nàng ta cũng không nhận ra mình, bởi vậy thản nhiên

lắc lắc đầu, cố gắng đứng dậy, khập khiễng đi đến góc đường.

Nhưng vừa mới đi được vài bước, xa phu bỗng đuổi theo nàng, vẻ mặt

lộ rõ sự khó xử nhưng không thể không nói:"Công tử muốn đi về phía nào?
Phu nhân … nhà ta nói có thể đưa công tử một đoạn đường."

Tịch Nhan trong lòng chấn động, quay đầu trở lại, đối diện ánh mắt trầm

tĩnh như nước của Đạm Tuyết.

Xe ngựa nhanh chóng lại khởi hành, Tịch Nhan vừa cử động liền cả

người đều đau, nên chỉ tựa vào một bên xe, ánh mắt chứa đựng thần sắc
thống khổ.

"Muốn ra khỏi thành sao?" Bỗng nhiên Đạm Tuyết thản nhiên mở

miệng.

Tịch Nhan mở mắt ra, cảm thấy không biết vì sao cũng cảm thấy an tâm,

cười nói: "Đúng vậy."

Đạm Tuyết vén màn xe nhìn thoáng ra bên ngoài nói:"Chắc là đến thời

gian mở cửa thành rồi."

Tịch Nhan dừng lại một chút, chỉ cảm thấy kỳ quái. Đạm Tuyết đường

đường là Hoàng tử phi, không có khả năng tùy tiện mời một nam nhân xa lạ
ngồi cùng xe ngựa, hay là nàng đã biết rõ thân phận của mình?

Mà nếu như thế, thì lại càng không thể. Ở Bắc Mạc, chỉ có Hoàng Phủ

Thanh Vũ cùng Tử Ngạn biết hình dáng thật sự của nàng, Đạm Tuyết sao
lại biết được?