Trong lòng Tịch Nhan sinh ra nghi hoặc, liền thử hỏi: "Ngươi gần đây
có khỏe không?"
Nghe vậy, trên khuôn mặt không chút sợ hãi của Đạm Tuyết rốt cục hiện
lên một tia cảm xúc không thể lý giải: "Tốt cũng như thế, không tốt cũng
như thế, nói cho cùng cũng không thể so với ngươi."
Tịch Nhan cơ hồ xác định ngay lập tức, Đạm Tuyết biết thân phận của
nàng! Nhưng sao nàng lại biết được, vì sao nàng giúp đỡ mình?
Nhíu mày, Tịch Nhan dù cho nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra, vừa
muốn mở miệng hỏi nàng, lại chợt nghe nàng nói: "Đến rồi."