Hắn nhìn nàng thật sâu một cái, trên mặt vẫn duy trì vẻ đạm mạc, bỗng
nhiên nụ cười tựa tiếu phi tiếu mà Tịch Nhan rất quen thuộc tràn ra: "Kỳ
thật, Nhan Nhan nếu nàng muốn vui đùa thì cũng có thể thử lại, một năm
qua ta cũng cũng không có ngày nào thú vị cả."
Dứt lời, hắn bỗng nhiên buông nàng ra, đi ra khỏi bể tắm, đứng ở nơi đó
giống như một vì thần trên cao nhìn xuống nàng: "Nàng vẫn muốn ở chỗ
này, không muốn đứng dậy sao?"
Tịch Nhan vừa nhấc đầu, nhất thời cảm thấy xấu hổ, vẻ mặt đỏ bừng,
cắn răng bước lên khổ bể tắm, lấy ra một khăn gấm quấn quanh người, sau
đó mới lấy ra một chiếc khăn khác, hạ thấp tầm mắt lau nước trên người
hắn. Cố nén cảm giác e lệ nàng lau được một nửa, nhưng Tịch Nhan rốt cục
không thể nhịn được nữa, một phen cột chặt tấm khăn gấm quấn quanh
người ra, xoay người đi tìm quần áo của mình.
"Nàng muốn đi đâu?" Bỗng nhiên hắn từ phía sau lưng tiến lên ôm lấy
nàng, bàn tay to nhanh chóng tháo tấm khăn gấm đang bao bọc lấy thân thể
Tịch Nhan ra!
"Chàng đừng quá đáng?" Trong lòng Tịch Nhan đột nhiên bị hoảng hốt,
thất thanh la lên để bảo vệ bản thân,.
Hắn chậm rãi ép nàng vào tường, bàn tay xoa nhẹ như đang thưởng thức
vành tai tinh tế của nàng, khóe môi gợi lên ý cười tà tứ: "Nhan Nhan, nàng
trốn đi một năm, lại lấy chuyện đứa bé để lừa gạt ta, không phải nàng nghĩ
chỉ một một đêm như đêm qua là có thể bồi thường cho ta chứ?"
"Không muốn mà --" Tịch Nhan lập tức liền kinh hô ra tiếng, ngay sau
đó, lại bị giam cầm trong nụ hôn của hắn, rốt cuộc không thề phát ra tiếng
nào.
Tay hắn vòng qua thắt lưng nàng, gắt gao ôm lấy nàng, không chịu nới
lỏng chút nào.