ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 277

Vẫn ngữ điệu như trước đây, Tịch Nhan ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn

hắn, bỗng nhiên ý thức được sự thật là như vậy -- chỉ cần nàng có yêu cầu
gì, vô luận dùng loại phương pháp nào đề xuất, hắn nhất định đều đáp ứng -
- trừ bỏ để cho nàng rời đi. Truyện Sắc Hiệp -

Có lẽ, sự tín nhiệm của nàng đối hắn đến từ đó? Nhưng hắn vì cái gì mà

phải thuận theo nàng?

Tịch Nhan không dám tiếp tục suy nghĩ nữa, chỉ vùi vào ngực hắn: "Vậy

chàng mang Duệ nhi lại đây, nó nhỏ như vậy...... Vạn nhất những người
chàng tìm về chăm sóc nó không tốt thì làm sao bây giờ?"

Nghe vậy, hắn cười khẽ một tiếng, không bao lâu sau quả thực gọi người

mang Duệ nhi lại cho nàng.

Trong lòng Tịch Nhan rất vui mừng, ẵm Duệ nhi đặt lên giường, thật cẩn

thận chơi đùa với nó. Nhưng đôi mắt đen tuyền của Duệ nhi lại chuyển qua
chuyển lại chỉ nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Thanh Vũ đang tựa vào đầu
giường với vẻ mặt đạm mạc nhìn hai người một lớn một nhỏ.

Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên liếc mắt nhìn Duệ nhi, trong ánh mắt

lại hiện ra một sự thẫn thờ. Tịch Nhan theo ánh mắt Duệ nhi nhìn qua, nháy
mắt liền bắt gặp ánh mắt hắn, trong lòng hơi chấn động.

Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng thản nhiên quét mắt liếc nàng một cái,

nhưng không có nói gì, chỉ lẳng lặng xuống giường rời khỏi phòng.

Phút chốc trong lòng Tịch Nhan trở nên đau xót.

Hắn, là vì nàng mà thẫn thờ sao?