trúc của Đại Sở.
Tịch Nhan cảm thấy xung quang mờ mịt, không biết nên đi nơi nào tìm
hắn, tùy ý đi lại trong viện.
"Chọn cô ta đi, đệ dám cam đoan, Thất ca nhất định thích nữ nhân như
vậy!"
Đột nhiên một giọng nam quen thuộc truyền vào trong tai Tịch Nhan,
Hai chữ "Thất ca" kia làm cho tâm nàng rung động, vội vàng đi đến sau hòn
giả sơn, nhìn thấy trong lương đình phía trước có hai thiếu niên trong trang
phục quý giá đang ngồi, một là Thập Nhất, một là Thập Nhị, vừa mới người
nói chuyện chính là Thập Nhị. Mà ngoài lương đình có một loạt cô gái đang
đứng ngay hàng thẳng lối, giống nhau đang ở chờ được lựa chọn!
"Sao đệ biết được?" Thập Nhất thản nhiên nhấc mi hỏi.
Thập Nhị lập tức đi đến cạnh cô gái trước mặt, nói: "Huynh nhìn thật kỹ
bộ dạng của nàng xem, có phải có vài phần giống Mẫu Đơn hay không?
Thất ca không phải thích Mẫu Đơn như vậy sao? Huynh nhìn xem hơn một
năm qua, không có Thất tẩu bên cạnh, Mẫu Đơn tuy nói không có danh
phận gì nhưng được đãi ngộ hoàn toàn giống như Hoàng tử phi nha!"
Thập Nhất vuốt cằm nghĩ nghĩ: "Cũng đúng." Dứt lời, hắn vừa nhấc đầu
bỗng nhiên thoáng nhìn thấy Tịch Nhan vẫn đứng bất động sau hòn giả sơn,
bèn quay sang Thập Nhị nói: "Bên kia còn một người nữa sao?"
Thập Nhị cũng nghi hoặc nhìn qua, chỉ một thoáng, lại bị cảm giá hơn
một năm trước đánh úp lại, huyết khí dâng lên, khuôn mặt tuấn tú đỏ lên
giống như bị rút đi hồn phách, đứng im một chỗ không thể nhúc nhích.
Tịch Nhan mắt lạnh nhìn tình hình bên này, xoay người bỏ đi .