"Uyển Lam quận chúa?" Trong lòng Tịch Nhan chợt căng thẳng, cắn
môi dưới, "Sao lại có quan hệ tới Uyển Lam quận chúa?"
Mẫu Đơn hơi cúi đầu nói: "Nô tỳ thật ra là tỳ nữ bên người Uyển Lam
quận chúa, sau lại quận chúa qua đời, Thất gia niệm tình của Uyển Lam
quận chúa nên thu nhận nô tỳ. Để báo đáp Thất gia, nô tỳ cam nguyện vì
Thất gia làm việc."
Giờ này khắc này, lòng dạ Tịch Nhan đều đặt trên người vị Uyển Lam
quận chúa kia, làm sao còn nghe được gì nữa, vừa quay đầu liền hỏi: " Tình
cảm của Thất gia cùng Uyển Lam quận chúa tốt lắm sao? Ta nghe nói năm
đó hắn cầu xin cả một đêm trước tẩm cung của Hoàng Thượng, Hoàng
Thượng mới đáp ứng hôn sự của hắn cùng Uyển Lam quận chúa, có phải
hay không?"
Mẫu Đơn nghe vậy, ngẩng đầu lên tinh tế đánh giá Tịch Nhan rồi mới
thản nhiên nói: " Tình cảm của Thất gia cùng Tấn Dương công chúa vô
cùng tốt, nên tình cảm của quận chúa cùng Thất gia tự nhiên cũng là vô
cùng tốt , chỉ tiếc, trời không chiều lòng người......"
Tim Tịch Nhan đập mạnh và loạn nhịp một lát, rồi cúi đầu "Ừ" một
tiếng, dựa vào lưng ghế xuyên qua khe hở của giàn hoa nhìn về phía bầu
trời trong xanh trên cao.
Không biết vì sao, bầu trời lúc đầu nhìn rất thoải mái dễ chịu nhưng chỉ
trong nháy mắt đã trở nên chói mắt.
Tịch Nhan cảm thấy đôi mắt đau xót, vội nhắm chặt mắt lại, sau một lúc
mới mở ra, suy nghĩ hồi lâu mới tiếp tục hỏi: "Đúng rồi, ngươi nói tình cảm
của Tấn Dương công chúa với hắn tốt lắm, vì sao ta lại chưa bao giờ gặp vị
Hoàng cô này?"
Mẫu Đơn thấy bộ dạng của nàng dường như có chút không thích hợp,
muốn nói gì đó nhưng nén lại, cuối cùng chỉ trả lời nghi vấn của nàng.