Hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể ôm lấy nàng như vậy, giống
như đôi tình nhân đang thân mật. Dù hắn biết rõ đây không phải là sự thật,
nhưng vẫn muốn trầm luân: "Nhan Nhan, ta sẽ không lừa nàng, bất cứ khi
nào ta cũng không bao giờ lừa gạt nàng."
Ánh mắt thiếu niên vẫn thuần lương thanh trong như trước, khuôn mặt
vẫn ngây thơ như cũ, hơi ấm áp lòng từ lòng bàn tay hắn truyền qua nàng
làm cho tâm Tịch Nhan đã lạnh lẽo bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm thấy
được một tia ấm áp.
"Ta không muốn gả cho hắn, Tử Ngạn, bây giờ tuyệt không muốn."
Ánh trăng trong như nước, Tịch Nhan cùng Tử Ngạn sóng vai ngồi trên
chiếc cầu bằng đá nối giữa hồ và hoa viên, cả hai khi thì cúi đầu nhìn ánh
trăng phản chiếu trong nước, khi thì ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên cao,
ánh trăng sáng như như ngọc nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo.
"Nhan Nhan, không muốn gả thì sẽ không phải gả, Lão Thất hắn sẽ
không ép buộc nàng." Tử Ngạn thấp giọng nói.
"Không, hắn sẽ ép buộc ta." Khóe miệng Tịch Nhan nhếch lên giống
như đang cười, nhưng cũng giống như đang tự giễu, "Ngay từ đầu hắn đã ép
buộc ta, từng bước áp sát, ép buộc ta đến mức lui không thể lui, ép buộc ta
đến mức trước mắt chỉ có một con đường duy nhất, hắn lại đem con đường
này phong kín. Nay ta không còn con đường nào để đi, chỉ có thể tự phong
bế bản thân từ nay cho đến cuối đời."
Không --
Trong đầu Tử Ngạn điên cuồng gào thét, nhưng khi đến cổ họng lại
không thể cất thành lời, nghẹn ngào thật lâu mới thấp giọng nói: "Nhan
Nhan, nếu...... Nếu......"