ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 359

"Bởi vì có rất nhiều chuyện, cho tới bây giờ ta vốn chưa từng quên." Tử

Ngạn cúi đầu trả lời.

Chuyện hơn mười năm trước .

Khi đó là tân niên, trong hoàng cung Tây Càng vô cùng náo nhiệt, nơi

nơi đều vang lên tiếng nói cười, không khí hoà thuận vui vẻ tràn khắp nơi
nơi. Thế nhưng chỉ duy nhất có con tin Tử Ngạn của nước khác lại trốn
trong một góc sáng sủa, không để người khác nhìn thấy.

Vào ngày đó, Tịch Nhan tìm khắp toàn bộ hoàng cung, cuối cùng nàng

tìm được hắn ở hậu trường của gánh hát vừa tiến cung, lúc đó, hắn đang
ngồi trong một góc sáng sủa, kinh ngạc nhìn kép hát trong vai bát tiên trước
mắt, trên môi luôn nở nụ cười khẽ khàng.

Tịch Nhan ngồi xuống bên cạnh hắn, sau một lát lôi kéo hắn đứng dậy,

kề sát vào bên tai hắn nói một câu, sau đó hai người liền cùng nhau đi vào
hậu trường, nàng giả dạng thành Lam Thái Hòa, hắn do dự một lúc mới hóa
trang thành một tiên cô.

"Không cần." Tịch Nhan né tránh vòng hoa đội đầu của hắn, ha ha cười

không ngừng, "Ta muốn hóa trang Lữ Đồng Tân, không cần tiên cô gì cả."

Sau khi hai người hóa trang xong bèn lên sân khấu, nhưng nay lập tức bị

bầu gánh đuổi xuống dưới. Sau khi biết thân phận Tịch Nhan, bầu gánh hết
sức hoảng sợ, nhưng bất luận như thế nào cũng không dám cho hai người
hóa trang thành bát tiên lên sân khấu hồ nháo, cuối cùng miễn cưỡng chấp
nhận cho bọn họ hai vai còn thừa, người đóng vai ngọc đế, còn người đóng
vai vương mẫu.

Vào ngày đó, Tử Ngạn ở Tây Càng đã trải qua một buổi tối tân niên vui

vẻ, đó mãi mãi là một tân niên không bao giờ phai nhạt trong trí nhớ của
hắn.