Tịch Nhan gắt gao nắm chặt chăn đệm, cố nhịn xuống để không ngồi
dậy. Nhưng lại không thể nhịn được, đã mấy canh giờ trôi qua, trà kia đã
sớm lạnh, hắn cứ như vậy mà uống vào, không biết có cảm thấy không khoẻ
hay không nữa?
Nàng không yên lòng chờ đợi thanh âm hắn nằm xuống lại, nhưng mà
qua một lúc lâu, cũng không nghe thấy động tĩnh gì. Lúc nàng rốt cuộc mất
kiên nhẫn, bỗng dưng nghe được một tiếng thở dài nhẹ đến nỗi không thể
nghe thấy nếu không chú ý, cực kỳ nhẹ nhưng cũng cực kỳ phiền muộn.
Nàng chỉ sợ miệng vết thương của hắn lại xảy ra chuyện gì, cuối cùng
nhịn không được ngồi dậy, vén màn che giường lên, lại bỗng dưng giật
mình.
Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi trên nhuyễn tháp, mày nhíu chặt lại, không
hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào giá nến trên bàn giống như nhìn vào cái
gì đó hư vô, không tồn tại.
Hành động Tịch Nhan dường như làm kinh động tới hắn, hắn nâng mi
lên: "Nhan Nhan, ta đánh thức nàng sao?"
Trong lòng Tịch Nhan không hiểu sao đột nhiên cảm thấy cực kỳ khổ
sở.
Không để ý tới lời hắn nói, nàng đi đến bên cạnh bàn, nhấc ấm trà đã
nguội lạnh đi ra cửa, giao cho nha hoàn canh giữ ngoài cửa. Đợi đến khi
nha hoàn mang đến thay bằng một ấm trà nóng xong, nàng mới xoay người
trở lại trong phòng, rót một chén trà cho hắn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ tiếp nhận trà, nhấp một ngụm, sau đó giữ rong
tay: "Ta không sao, nàng đi ngủ đi."
Tịch Nhan do dự một lát, sau đó ngồi xuống bên cạnh hắn: "Ta muốn
nhìn xem thương thế của chàng."