ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 474

Cuối cùng họ dừng lại ở một ngôi nhà bình thường, Tịch Nhan nhìn hắn

đưa tay gõ cửa, e sợ hắn đã tìm lầm chỗ nên kéo kéo hắn: "Sắp tới lễ mừng
năm mới rồi, chàng đừng náo loạn nữa!"

Không ngờ, trong chớp mắt cửa đã được mở ra, mở cửa là một ông lão

tóc bạc trắng cả đâu, nhưng tinh thần thật quắc thước, khi nhìn thấy Hoàng
Phủ Thanh Vũ, trên mặt tràn ra ý cười ấm áp: "Thì ra là Thất gia!"

Nửa canh giờ sau, hai chén rượu thuốc nóng hôi hổi được bưng lên bàn.

Tịch Nhan vốn thích ăn đồ ngọt, hơn nữa lúc nãy bị hắn ép buộc như

vậy, giờ phút này thật sự cảm thấy rất đói bụng, đem rượu thuốc đưa vào
trong miệng, cảm thấy mùi vị thơm ngát ngon miệng, vô cùng ngọt.

Vừa ngẩng đầu lên, lại phát hiện Hoàng Phủ Thanh Vũ căn bản không

hề động muỗng, chỉ mỉm cười nhìn mình, nàng bất giác sửng sốt, cắn
muỗng nhìn hắn: "Nơi này thật ra là nơi nào?"

"Là nơi mẫu hậu ta lúc còn sống đã ở."

Tịch Nhan vừa kinh ngạc, vừa có một chút tò mò. Nàng chưa bao giờ

nghe nói qua về mẫu thân của hắn, nàng chỉ biết rằng mẫu thân của hắn vốn
là tiên hoàng hậu. Nhưng hắn vừa mới nói nơi này là nơi mẫu thân của hắn
đã từng ở, là một quốc gia chi mẫu sao lại có thể ở nơi này?

Thần sắc hắn vẫn tự nhiên như trước, vươn tay về phía đối diện nhẹ

nhàng cầm tay nàng: "Bà tuy là quốc mẫu, nhưng cuối cùng bệnh chết tại
nơi này."

Trong lòng Tịch Nhan chợt chắt lại: "Tại sao có thể như vậy?"

"Không biết." Hắn cười nhẹ, "Không ai biết bà cùng phụ hoàng thật ra

đã xảy ra chuyện gì."