ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 472

Nàng tất nhiên là giãy dụa phản kháng: "Chàng làm cái gì vậy?"

Cùng lúc đó, trong Cao Đức viên, sắc mặt Lâm Lạc Tuyết tái nhợt, dung

nhan thảm đạm đang ngồi trước gương, tinh tế từng chút từng chút một vẽ
chân mày của mình, suy nghĩ lại quay trở về sáng sớm ngày thứ hai sau tân
hôn, Hoàng Phủ Thanh Vũ đã tự tay vẽ chân mày cho nàng, chỉ một thoáng
hai mắt nàng đẫm lệ.

Đứng phía sau ở nàng, khuôn mặt của Yến Nhi phút chốc cũng trở nên

thảm đạm, vội quỳ rạp xuống đất: "Tiểu thư, đều là lỗi của Yến Nhi, đều do
Yến Nhi đã gây phiền phức cho tiểu thư. Tiểu thư đang bệnh, hôm nay
đừng đi."

"Không." Lâm Lạc Tuyết bướng bỉnh ngắt lời cô ta, bàn tay run run,

nhưng vẫn cố trang điểm cho dung nhan thật xinh đẹp, "Ta muốn đi, hôm
nay, ta nhất định phải hỏi chàng cho rõ ràng, ta đến tột cùng làm sai cái gì."

"Nhưng tiểu thư, Vương gia sau khi từ trong cung trở về đã đi thẳng đến

Hi Vi viên...... Nô tỳ còn nghe được, Vương gia cùng cô ta đã sớm nghỉ
ngơi......"

Đúng lúc đó, bàn tay Lâm Lạc Tuyết run lên bần bật, trong gương hàng

chân mày vốn dĩ đã được vẽ rất trao chuốt đột ngột xuất hiện một vệt đen
rất khó coi. Nàng cắn chặt răng, lau mạnh vết đen đó rồi tỉ mỉ vẽ lại:

"Nếu ta thật sự làm sai cái gì, ta sẽ quỳ xuống đất cầu xin chàng tha thứ,

quỳ xuống cho đến khi chàng tha thứ cho ta mới thôi; Nếu chàng không nói
được cái sai của ta, ta muốn nhìn xem chàng làm thế nào để cho ta một
công đạo, cho phụ thân ta một công đạo, cho Thái Hậu một công đạo!"

Sau khi trang điểm, sửa soạn thật chỉnh tề, nàng nhìn vào trong gương

thấy xuất hiện một dung nhan xinh đẹp sắc xảo, thu lại vẻ u sầu trong mắt,
mỉm cười, đứng dậy vịn tay Yến Nhi ra cửa.