Thời tiết bỗng trở nên âm trầm, bóng dáng của nam tử kia ở trong mắt
Tịch Nhan cũng dần dần trở nên mơ hồ. Đưa tay lên đè lấy ngực mình, Tịch
Nhan hít vào một hơi thật sâu, một lần nữa nhắm hai mắt lại.
Vừa mới tiến cung, lập tức có cung nữ dẫn các nàng đi đến Cảnh Hoa
cung, nữ quyến các quý phủ đã sớm tụ tập ở nơi đó, cười cười nói nói rất là
náo nhiệt.
Tịch Nhan vốn dĩ là một người gặp dịp thì chơi nhưng sau khi trải qua
nhiều chuyện như vậy, nàng không còn tâm tư nào chơi đùa nữa, bởi vậy
vừa vào cửa liền chọn lấy một chỗ khuất tầm nhìn của mọi người ngồi
xuống, cùng đợi đến thời điểm khai tiệc. Trong lúc này Lâm Lạc Tuyết thực
hiện đầy đủ tất cả các lễ nghi, gặp gỡ nữ quyến của các phủ, hàn huyên
chào hỏi đôi ba câu.
Trên đời không có chuyện gì có thể giữ kín mãi huống chi một nơi phức
tạp như hoàng gia, trong bất kỳ phủ hoàng tử nào chỉ cần có một chút gió
thổi cỏ lay đều truyền đi rất nhanh. Cho nên những chuyện phát sinh trong
Anh vương phủ hiển nhiên đều bị mọi người biết được một ít.
So sánh hai người với nhau, ở trong mắt mọi người , Tịch Nhan không
khỏi rơi vào tình trạng được sủng ái sinh ra kiêu ngạo, không hề tạo được
ấn tượng là một người có lễ giáo. Trong lúc nhất thời, đa số nữ quyến đều
đánh giá cao Lâm Lạc Tuyết, trong ánh mắt tất cả mọi người đều ngầm
đồng tình với nàng ta.
Trong lúc này Lâm Lạc Tuyết vẫn hào phóng tự nhiên tươi cười như
trước, dường như nàng ta không bị bất kỳ điều gì ảnh hưởng.