Đang ngủ mơ mơ màng màng, nàng vẫn cảm thấy bất an như cũ, trong
mộng ngàn từ vạn chữ đủ loại màu sắc hình dạng, người đến lại đi lần lượt
xuất hiện, nhưng nàng lại không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì. Xa xa, dường
như có một thân ảnh màu tím dần dần tiến tới gần, tầm mắt của nàng bỗng
trở nên mơ hồ, cuối cùng cũng không nhìn thấy hắn là ai.
Khi hắn cuối cùng đến gần trước mặt nàng, trước mắt nàng bỗng trở nên
mờ mịt.
Tịch Nhan đột ngột bừng tỉnh mộng.
Trong phòng cực kỳ im lặng, chỉ có ánh sáng của ngọn nến đang cháy
trên bàn đang nhảy nhót mà thôi.
Thật ra cũng không phải là ác mộng gì, thế nhưng trên trán nàng chảy ra
mồ hôi lạnh đầm đìa, tay chân cũng hoàn toàn lạnh lẽo.
Nâng đưa tay lên vỗ về cái trán, Tịch Nhan vén màn che lên, nhìn lại
thời gian, thì ra đã qua giờ tý.
Ôm lấy chăn ngồi trên giường một lát, Tịch Nhan mới nằm xuống lại,
đem thân mình lạnh lẽo cuộn tròn trong chăn ngủ lại.
Kết quả mãi cho đến buổi sáng ngày hôm sau, nàng cũng không nhìn
thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ, lúc Tịch Nhan được Ngân Châm hầu hạ trang
điểm mới biết được hắn đêm qua không hồi phủ.
Tịch Nhan nghe xong, ra vẻ dường như không có việc gì nói: "Chắc là
suốt đêm qua cùng hoàng thượng nói chuyện nên làm trễ giờ xuất cung."
"Nhưng mà đêm qua, Vương phi cũng không có hồi phủ." Ngân Châm
cúi đầu nói một tiếng, ngữ khí ẩn chứa sự ủy khuất.