Tịch Nhan lẳng lặng nghe xong, mỉm cười: "Nếu tỷ tỷ đã mở miệng,
muội muội đương nhiên vâng lệnh."
Lúc này, Ninh Dương công chúa bỗng vỗ tay nở nụ cười: "Nghe nói đêm
qua Thất ca cùng Thất tẩu trong ngự trong hoa viên thưởng tuyết đối ẩm,
chắc là Thất ca không biết thương hương tiếc ngọc, mới làm cho tẩu tử phải
chịu khổ. Đợi huynh ấy trở về, chúng ta thay tẩu quở trách huynh ấy."
Nghe những lời nói ấy, Lâm Lạc Tuyết nhịn không được cúi đầu cười
nhẹ, thoáng nhìn sang bộ dáng Tịch Nhan vẫn bình tĩnh không chút sợ hãi,
bèn nói: "Nếu như thế, các muội cứ chơi vui vẻ, ta về nghỉ tạm một lát, nếu
buổi chiều có tinh thần, sẽ cùng các muội nghe hát."
Tích Văn cùng Ninh Dương chưa bao giờ tới Anh vương phủ nên không
khỏi hiếu kì đi dạo ngắm ngía chung quanh, vì lo ngại cho thân mình nên
Tịch Nhan không đi theo các nàng, chỉ ở lại tiền viện thu xếp bữa trưa.
Một lúc sau, người gác cổng bỗng nhiên vào bẩm báo lại có khách đến
thăm, người đó chính là Lục hoàng tử!
Tịch Nhan biết rõ mình không nên tiếp đãi vị khách này, nhưng còn
chưa kịp từ chối thì ngoài cửa đã truyền đến thanh âm của Hoàng Phủ
Thanh Hoành: "Xem ra tinh thần Thất đệ muội không tồi, nếu chiêu đãi
thêm một người nữa cũng không phải là việc gì khó chứ?"
Tịch Nhan đứng lên nhìn hắn, hắn đã xông thẳng vào cửa ngồi xuống.
"Lục ca, Thất gia không có ở trong phủ." Tịch Nhan miễn cưỡng gọi hắn
một tiếng, thản nhiên nói.
"Ta đương nhiên biết." Hoàng Phủ Thanh Hoành nhìn nàng cười,"Bằng
không ta tới làm gì?"