Cứ tiếp tục chờ đợi như thế thẳng đến ngày thứ ba, vẫn không có tin tức
gì truyền đến như trước.
Cuối cùng Tịch Nhan thật sự hoảng hốt, vừa định phái người đi mời
Thập Nhất đến đây, không ngờ Thập Nhất đã giành đến trước.
"Thất tẩu." Thần sắc Thập Nhất có chút lo âu, "Tẩu theo đệ cùng đi
Lăng Tiêu sơn một chuyến."
"Thất ca của đệ đâu?" Tịch Nhan vừa thấy bộ dáng của hắn, trong lòng
bỗng cảm thấy bất an, "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
"Đệ không biết!" Thập Nhất ảo não trả lời, "Tối hôm đó không biết phụ
hoàng đã nói những gì với Thất ca, ngày hôm sau Thất ca liền đi lên Lăng
Tiêu sơn. Hunh ấy không thể nào làm việc tùy hứng không báo trước như
thế, đệ lên núi đi tìm gặp huynh ấy, nhưng huynh ấy dường như thay đổi
thành người khác, tự nhốt mình trong phòng, cái gì cũng không chịu nói......
Đệ cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, dùng hết các phương pháp,
nhưng Thất ca vẫn không đáp lại."
Tịch Nhan vừa nghe xong, nhất thời còn rối ren hơn so với Thập Nhất, ở
trong sảnh đi qua đi lại một vòng, giống như không biết mình nên làm cái gì
cho phải, sau một lúc lâu cuối cùng phân phó: "Ngân Châm, ngươi chuẩn bị
cho ta hai bộ quần áo --" Nhưng lời còn chưa nói xong, nàng lại tự phủ
quyết: "Không cần nữa, Thập Nhất, đệ mau dẫn ta đi, hiện tại phải đi ngay."
Đến chân núi, Thập Nhất lại lo lắng cho thân thể của Tịch Nhan: "Thất
tẩu, thân thể tẩu chịu đựng nổi không? Để đệ phái người đi tìm một nhuyễn
kiệu tới, nếu chẳng may tẩu xảy ra chuyện gì, đệ không mặt mũi nào nhìn
mặt Thất ca nữa."
Trước mắt chính là Lăng Tiêu sơn, Tịch Nhan cuối cùng cũng cảm thấy
yên tâm một chút, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng mình nên gật đầu đáp
ứng.