ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 596

Hồi lâu sau, Tử Ngạn mới chậm rãi lấy quyển sách trên mặt xuống,

nghiêng đầu nhìn hắn một cái, nhưng vẫn nằm bất động như cũ.

Nam Cung Ngự bèn ngồi xuống, bắt đầu tự châm rượu rồi tự uống cạn.

Xuyên qua khung cửa sổ rộng mở, nhìn bầu trời tối đen bên ngoải, khuôn
mặt anh tuấn bất giác tràn đầy đau thương.

Cho đến khi hắn uống được hơn phân nửa bầu rượu, Tử Ngạn nằm trên

giường vẫn không có chút động tĩnh như trước. Nam Cung Ngự cảm thấy
rất không thú vị, hai chân nhấc lên,"Phanh" một tiếng đặt ở trên bàn, nhìn
về phía hắn: "Ngươi rốt cuộc thích Nhan Nhan ở điểm nào? Nàng có cái gì
tốt, đáng giá để ngươi vì nàng chịu khổ như vậy?"

Bên kia, thân hình Tử Ngạn bỗng cứng đờ, hồi lâu sau, cuối cùng mới

chịu mở miệng nói câu đầu tiên trong suốt cả ngày hôm nay: "Không liên
quan đến chuyện của ngươi."

"Ha ha, thật sự là đứa nhỏ quật cường." Nam Cung Ngự cười nhạo một

tiếng, đưa tay để sau gáy, "Không bằng để ta nói với ngươi một chút vì sao
ta thích nàng?"

Tử Ngạn phút chốc ngồi bật dậy, nhìn về phía hắn: "Ngươi nói cái gì?"

Nam Cung Ngự giống như không nghe lời hắn nói, ánh mắt vẫn nhìn về

phía xa xa ngoài khung cửa sổ, vẻ mặt dần dần trở nên xa xăm: "Lần đầu
tiên ta nhìn thấy Nhan Nhan, nàng mới mười hai tuổi, vốn thân phận tôn
quý nên đáng lẽ ở tuổi đó nàng phải rất hồn nhiên, vô tư lự nhưng ngược lại
nàng lại quá thông minh so với tuổi của mình, dường như có thể nhìn thấu
nhân tình thế thái. Khi đó, nàng rất im lặng, giống ngươi bây giờ vậy, có đôi
khi mấy ngày cũng không nói được một câu."

"Khi đó dương như nàng đối với mọi chuyện trên thế gian này đều

không quan tâm, đều thờ ơ lạnh nhạt. Cho đến khi nàng không muốn làm
cho bản thân phải chịu đựng sự cô tịch như thế nữa, nàng liền ép buộc chính