chưa bao giờ dám tin tưởng ta xứng với nàng, cho nên chưa bao giờ có ý
nghĩ muốn đi tranh giành."
"Ta biết nàng thích Lão Thất, Lão Thất là người nổi tiếng như vậy, thế
gian có nữ tử nào lại không thích? Cho nên, cho tới bây giờ ta cũng không
nghĩ tới sẽ tranh giành với Lão Thất."
"Nhưng mà Lão Thất lại gây tổn thương cho nàng như vậy, hắn làm thế
nào lại nhẫn tâm...... Nhan Nhan đem tất cả mọi thứ cho hắn, kết quả là,
trong ngày đại hôn của bọn họ hắn lại cưới người khác! Ngươi từng gặp qua
Nhan Nhan trầm mặc, nhưng ta thì chưa, lần đó, là lần duy nhất ta nhìn thấy
bộ dáng như thế của Nhan Nhan. Cho nên ta cầu hôn với nàng. Ta không
biết vì sao nàng lại đồng ý, nhưng trong lòng ta vẫn rất vui mừng, bởi vì
cuối cùng ta cũng có cơ hội có được nàng."
"Nhưng mà nàng vẫn không vui vẻ, càng ngày càng trầm mặc. Tất cả
đều là do Lão Thất gây ra cho nàng, đều là do hắn gây tổn thương cho
nàng! Cho nên ta mới muốn trả thù. Ta biết Lão Thất muốn làm hoàng đế,
các hoàng huynh đều muốn làm hoàng đế, cho nên ta gia nhập vào phe thái
tử, muốn dựa vào thái tử để chống lại Lão Thất......"
Nam Cung Ngự cười khẽ một tiếng: "Nhưng ngươi đã thất bại ."
"Đúng. Thua hoàn toàn triệt để, ngay cả Nhan Nhan ta cũng thua. Hoặc
là, cho tới bây giờ nàng vốn không phải là người dành cho ta." Tử Ngạn lại
uống một ngụm rượu, lúc này cuối cùng cũng thuận lợi nuốt xuống, cảm
thấy trong miệng lẫn trong lòng đều như lửa thiêu đốt.
"Vậy còn ngươi?" Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Nam Cung Ngự,
"Ngươi vì sao không tranh giành?"
Nam Cung Ngự cầm lấy chén rượu, hồi lâu sau, ánh mắt lắng đọng lại,
thấp giọng nói: "Bởi vì, vẫn còn chưa tới thời điểm."