Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ nhướng mày tiến lên, nhìn nhìn miếng vải
trong tay nàng, rốt cuộc nhịn không được bật cười thành tiếng: "Ta thật sự
thực nhìn không ra đây là cái gì."
Tịch Nhan trừng mắt liếc mắt nhìn hắn một cái: "Quần áo đó, ta may
quần áo cho đứa bé của chúng ta. Ngân Châm nói tay nghề của ta không tệ,
chàng lại nói nhìn không ra cái gì!" Dứt lời, nàng oán hận đem miếng vải
kia quăng vào người hắn.
Nét cười trên mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ chợt lóe lên, bắt lấy cái mà
nàng gọi là quần áo bỏ sang một bên, vươn tay ra kéo nàng ôm vào lòng:
"Nàng vốn không phải là người thích làm những việc này, cần gì phải miễn
cưỡng bản thân, để cho hạ nhân làm là được rồi, tự mình làm chẳng phải là
vất vả lại hao tổn tinh thần sao?"
Hắn ngồi xuống, Tịch Nhan liền thuận thế ngồi trên đùi hắn, nâng tay
lấy một miếng bành đưa vào trong miệng hắn, lại giúp hắn uống một ngụm
trà, sau đó đứng dậy, nhưng đột nhiên bị một trận choáng váng đầu, một lần
nữa ngã vào trong lòng hắn.
"Nhan Nhan?" Hoàng Phủ Thanh Vũ vội ôm lấy nàng, để cho nàng dựa
vào trong lòng mình, đưa tay xem xét mạch tượng của nàng.
Tịch Nhan chôn mặt vào gáy hắn, thấp giọng nói: "Hôm nay ta cảm thấy
không thoải mái, nhưng chàng lại chưa chịu trở về."
"Ừ." Bắt mạch xong, hắn làm ra vẻ nhẹ nhàng thở ra, nhẹ nhàng hôn hôn
cái trán của nàng, "Không có việc gì. Chắc là hôm nay nàng may vá nên
mới hao tổn tinh thần, đêm nay đi nghỉ ngơi sớm. Đã dùng bữa tối chưa?"
Vẫn chôn mặt sau gáy hắn, đôi mắt Tịch Nhan vốn đã mất đi sự linh
hoạt, chỉ còn lại sự ảm đạm không chút ánh sáng. Nàng nhẹ nhàng nở nụ
cười hiếm hoi: "Không có việc gì sao? Cho dù trong bụng không có đứa bé,
cũng coi như là không có việc gì sao?"