ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 683

Nhưng gọi liên tiếp hai tiếng, vẫn không thấy ai lên tiếng trả lời, Tịch

Nhan thở dốc, hơi thở trở nên dồn dập, cảm thấy thân mình vô cùng nặng
nề, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Đạm Tuyết nhìn thấy bộ dáng của nàng như vậy, sắc mặt hơi biến đổi.

Tịch Nhan dùng hết sức đứng dậy, xốc lên bức rèm che đi về mũi thuyền,
lại gọi to: "Ngân Châm."

Lúc này Ngân Châm giống như mới nghe được lời gọi của nàng, vội

vàng từ khoang đi ra, liền nhìn thấy sắc mặt Tịch Nhan ửng hồng kỳ lạ, chỉ
một thoáng cô ta cảm thấy kinh hãi, nhanh chóng đi qua dìu nàng: "Sườn
Vương phi, làm sao vậy?"

Tịch Nhan dựa vào trong lòng cô ta, thân thể chịu không được mềm

nhũn xuống, ngã ngồi ở trên thuyền, thở phì phò từng ngụm từng ngụm,
trong đầu hoàn toàn hỗn độn, trước mắt cũng mông mông lung lung.

Trong lúc mơ mơ hồ hồ, nàng chỉ nghe thanh âm hoảng sợ của Ngân

Châm vang ở bên tai: "Vương gia, ngài mau tới a, sườn Vương phi đã xảy
ra chuyện......"

Toàn thân Tịch Nhan vô lực, nhưng vẫn cố nắm giữ tay cô ta lại, muốn

hỏi một câu cô ta gọi Vương gia là ai, nhưng mà vừa định mở miệng, cổ
họng bất chợt có cảm giác ngọt ngọt, một mùi máu tươi dâng lên, còn chưa
phục hồi tinh thần lại, một ngụm máu tươi đã phun thẳng ra.

"Nhan Nhan!"

Trong lúc hoảng hốt, nàng nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc,

dường như luôn quanh quẩn trong giấc mộng của nàng bấy lâu nay......

Tịch Nhan mệt mỏi mở mắt ra, đã bị người nào đó ôm vào trong lòng,

nàng dùng hết sức lực ngẩng đầu lên, muốn thấy rõ mặt người đó, nhưng