người ngày thường bình tĩnh ôn hòa, dù cho trời có sập xuống cũng không
sợ hãi!
Cùng với sự khiếp sợ như con sóng trào dâng trên bờ, trên mặt hồ lại
dần dần bình tĩnh trở lại.
Hoàng Phủ Thanh Vũ đang ở chính giữa hồ, nhìn chung quanh chỉ thấy
mặt hồ rất yên ắng, có cơn gió lạnh thổi qua mặt hồ, trên người hắn lạnh
như băng, nhưng ánh mắt mãnh liệt, u lãnh dần dần lắng đọng lại nhìn về
phía trên bờ.
Trên bờ, có một thân ảnh nữ tử yểu điệu bỗng nhiên từ sau một tảng đá
lớn đi ra, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chậm rãi đi đến bờ hồ,
đứng trong gió lạnh, nhìn hắn trong hồ chỉ mỉm cười: "Ngươi ở nơi đó làm
gì vậy?"
Hoàng Phủ Thanh Vũ lẳng lặng nhìn nàng, hồi lâu sau, khóe miệng gợi
lên một nụ cười lạnh, lội bì bõm lên bờ.
Thấy thế, Thôi Thiện Duyên vội đuổi những kẻ còn đang vây quanh hồ
đi, thị vệ trong hồ cũng lên bên kia bờ, không một tiếng động biến mất
trong hoa viên.
Đợi cho đến khi Hoàng Phủ Thanh Vũ cả người ướt đẫm lên tới nơi, bên
bờ chỉ còn lại một mình Tịch Nhan đứng ở nơi đó, mỉm cười nhìn hắn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu nhìn chân của nàng, nhìn thấy chiếc chân
bó lộ ra một nửa là một chiếc giày thêu màu xanh. Miệng hắn bất giác
nhếch lên, nhìn nàng thật sâu: "Không có việc gì."
Dứt lời, hắn liền xoay người đi về tiểu viện của mình.
"Thôi tổng quản nói ngươi không giỏi bơi lội phải không?" Tịch Nhan
vẫn đứng ở chỗ cũ, nhìn bóng dáng hắn, nghiêng đầu mở miệng nói.