Tịch Nhan ngửa đầu lên, hai mắt mông lung đẫm lệ nhìn hắn, thật lâu
sau, bỗng nhiên lại đẩy hắn ra, xoay người lau những giọt lệ còn vương nơi
khóe mắt, lẩm bẩm nói: "Ta không biết, ta không biết mình làm sao lại như
vậy, thực là kỳ lạ, thực là mạc danh kỳ diệu......"
Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết phụ nữ
có thai cảm xúc dao động lên xuống là chuyện bình thường, bởi vậy liền
tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy nàng: "Ta đã nói nàng không nên suy nghĩ bậy
bạ, phải chú ý dưỡng thai cho tốt." Dừng một chút, hắn lại nói: "Gần đây
nàng cảm thấy rất buồn phải không? Mấy ngày nữa là sinh nhật nàng, trong
phủ có lẽ đã lâu không có việc vui, ta sẽ bảo bọn Thập Nhất đến đây náo
nhiệt một phen?"
Tịch Nhan cúi đầu đứng ở nơi đó, không nói được một lời.
"Cũng mời luôn Mẫu Đơn đến đây, lão Thập Nhất gần đây dường như
đang giận dỗi nàng ta, đến lúc đó chúng ta sẽ xem hai người bọn họ thế
nào." Dừng một chút, hắn lại nói, "Nếu nàng muốn mời ai, hãy nói cho ta
biết."
Ngữ khí chu đáo, nhân nhượng như vậy, nhưng lại không giống với
Hoàng Phủ Thanh Vũ thường ngày.
Tịch Nhan hít vào một hơi thật sâu, mới miễn cưỡng đẩy tay hắn ra: "Tại
Bắc Mạc này, ta còn có thể biết người nào nữa? Tùy chàng làm chủ thôi."
Nhìn nàng đi về phía giường, Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng không nói
thêm gì nữa, chỉ nói: "Cũng được."
Đầu tháng mười, trời đất bước vào mùa thu, thời tiết hiếm khi lại tốt như
vậy, không khí trong lành, không có chút mây.
Tịch Nhan vốn chỉ nghe Hoàng Phủ Thanh Vũ nói sẽ mời bọn Thập
Nhất đến làm khách, cũng không thể tưởng tượng ra được quang cảnh trước