ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 822

nói: "Không phải chàng nói vào cung sao? Sao mới được nửa đường lại trở
về? Nếu Hoàng thượng biết được thì làm thế nào đây?"

Sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn thâm trầm, khóe môi toát ra vẻ lạnh

lùng, nhưng lại không trả lời.

Tịch Nhan thấy sắc mặt hắn thì biết hắn có vẻ không hài lòng, lại nói:

"Chàng vào cung trước đi, để sư huynh ở lại đây, ta cùng huynh ấy ra ngoài
trò chuyện"

Nói xong, Tịch Nhan không để ý đến Hoàng Phủ Thanh Vũ nữa, xoay

người kéo Nam Cung Ngự ra ngoài.

Mãi cho đến khi ra đến hoa viên trong viện, Nam Cung Ngự mới thấp

giọng nói: "Nhan Nhan, muội đi chậm một chút, để ý thân mình chứ."

Nghe thế Tịch Nhan bỗng dưng dừng lại, xoay người nhìn hắn: "Huynh

sợ thiên hạ sẽ không loạn sao, ở lại đây làm gì chứ?"

Nam Cung Ngự thấy gió thổi qua làm tai nàng có chút phiếm hồng,

vươn tay đến che cho nàng, trầm giọng nói: "Nhan Nhan, để ta ở lại đây, có
lẽ còn có thể giúp muội."

"Ta đã nói huynh không giúp được đâu!" Tịch Nhan thấp giọng nói:

"Chàng đã phiền lòng vì chuyện này nhiều rồi, ta không muốn khiến chàng
lại lo lắng thêm."

"Muội sợ hắn biết muội biết rất nhiều chuyện, hay vẫn sợ hắn nghi ngờ

ta với muội?" Nam Cung Ngự cúi đầu hỏi, "Nếu đến lúc này mà hắn vẫn
còn ý ghen tuông này nọ, Nhan Nhan, hắn không xứng có được muội."

"Huynh không hiểu!" Tịch Nhan không biết nên nói với hắn như thế

nào, lại cảm thấy không thể nào nói nên lời, tâm trí nàng hỗn loạn, qua hồi