cùng Bất Ly tiến cung."
"Không cần đâu." Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nói, "Bất Ly, ta sẽ tự
mình đi đón."
Thập Nhất nghe ngữ khí của hắn lãnh đạm, nhịn không được nao nao,
chỉ trong giây lát, trong lòng dường như đã hiểu được chuyện gì, lên tiếng
đáp ưng rồi lui ra phía sau vài bước.
Lúc Hoàng Phủ Thanh Vũ trở về phủ, trong phủ có rất nhiều người bán
tín bán nghi, còn không rõ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nói
chủ tử nhà mình đã đăng cơ làm hoàng đế, trong nhất thời tất cả đều kinh
hãi, khi nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ xuất hiện, tránh không được đều
quỳ xuống, nhưng lại không biết nên sửa đổi xưng hô với chủ tử nhà mình
như thế nào.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lập tức đi về tiểu viện của mình, vào đại sảnh,
mới phát hiện trong sảnh mọi người đã quỳ đầy đất, chỉ có Thôi Thiện
Duyên đang đứng đưa lưng về phía hắn, nén không được tiếng thở dài.
Không biết là ai không chú ý ngẩng đầu lên phát hiện Hoàng Phủ Thanh
Vũ đang đứng ở cửa, kinh hãi hô to một tiếng: "Thất gia!"
Thôi Thiện Duyên cuống quít xoay người lại, sắc mặt dĩ nhiên sợ tới
mức biến đổi hoàn toàn, vội tiến lên hành lễ: "Thất...... Hoàng Thượng."
Hoàng Phủ Thanh Vũ chỉ lãnh đạm liếc mắt nhìn những người trong
phòng một cái, trầm giọng nói: "Tất cả quỳ gối nơi này làm gì? Vú nuôi
đâu?"
Nghe được truyền triệu, vú nuôi vội bế Bất Ly từ trong phòng đi ra, nhìn
thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ định quỳ xuống, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ đã
ngăn cô ta lại, thật cẩn thận tiếp nhận Bất Ly từ trong lòng cô ta, nhìn nữ
nhi vẫn đang ngủ say, khóe miệng hắn gợi lên một ý cười cực đạm.