ÁI SANH NHẬT KÝ - Trang 117

- Hàn Huyên chuyện gì? – Trầm Hàn Sanh kinh ngạc.

- Nhìn cô có vẻ như... Có vẻ như luôn có tâm sự. Tôi nghe Hà Na nói, ở

nơi này co không có bạn bè... Ừm, không có bạn bè gì cả, chỉ có Tiểu
Phương...” Diệp Tòng Y nhíu mi lại, cẩn thận nói từng từ: “Nếu cô không
ngại nói ra, tôi sẽ tình nguyện làm một thính giả tốt.”

Trầm Hàn Sanh sửng sốt, một lát sau mới chậm rãi nói: “Tôi không có

tâm sự gì cả.”

- Tôi biết chúng ta cũng không thân quen gì, chúng ta... Thậm chí chỉ

gặp mặt vài lần. – Thần sắc Diệp Tòng Y có vài phần mất tự nhiên, tay lược
lược mái tóc, có chút khó khăn nói: “Nhưng mà... Nhưng nếu có gì đó tôi
có thể chia sẻ với cô...”

- Cám ơn. – Trầm Hàn Sanh rất nhanh đánh gãy lời cô, đứng dậy cười

nói: “Tôi không cần giúp đỡ gì cả, buổi tối cũng không thể cùng cô nói
chuyện phiếm, tôi phải đi rồi.”

- Đi? Đi đâu? – Hai mắt Diệp Tòng Y bỗng mở to.

- Đúng vậy, kinh chiều tôi không làm, buổi tối muốn đi miếu cùng sư

phụ tụng kinh.

Diệp Tòng Y ngây người: “Nhưng đã trễ thế này, cô...”

- Miếu lớn cách đây rất gần.

- Cả buổi tối cô sẽ đều ở chỗ khác sao? – Diệp Tòng Y nhìn nhìn cảnh

vật tối như mực ngoài cửa sổ, đột nhiên có chút kinh hoàng.

- Tiểu Phương và Hà Na ở ngay cách vách, không cần sợ. – Tay Trầm

Hàn Sanh giữ chặt nắm cửa, lại quay đầu, trong giọng mang theo một tia
xin lỗi: “Tôi phải đi đây, tôi tới đây với mục đích này.”