ALICE Ở XỨ SỞ DIỆU KÌ - Trang 27

phân

ngươi

tội

chết.’”

- Cô chẳng tập trung gì cả! - Chuột gay gắt nói với Alice - Cô đang nghĩ gì

thế?

- Tôi xin lỗi - Alice nhã nhặn nói - Tôi nghĩ là bạn đã kể đến đoạn thứ năm

rồi phải không?

- Tôi không kể như thế! - Chuột gào lên tức tối.

- Thế thì đến điểm thắt nút rồi! Để tôi gỡ nút giúp nhé - Alice lúc nào

cũng sẵn sàng giúp đỡ mọi người và cô băn khoăn nhìn xung quanh.

- Tôi sẽ không kể chuyện nữa. Cô đã lăng mạ tôi bằng cách nói ra những

điều vô nghĩa như thế! - Chuột vừa nói vừa đứng dậy và bỏ đi.

- Tôi không có ý ấy! - Alice tội nghiệp van vỉ - Nhưng sao bạn dễ tự ái

thế!

Chuột chỉ đáp lại bằng những tiếng gầm gừ.

- Thôi, quay lại đi nào và kể nốt chuyện của bạn đi! - Alice gọi với theo.

Tất cả các con vật đồng thanh gọi:

- Phải đấy! Hãy kể tiếp đi nào!

Nhưng chuột chỉ lắc đầu có vẻ mất hết kiên nhẫn rồi đi nhanh hơn.

Khi Chuột khuất dạng, vẹt Lory thở dài:

- Thật đáng tiếc là anh ta đã không ở lại!

Một bà cua già nhân cơ hội đó nói với con gái:

- Này con yêu! Hãy coi đây là bài học cho mình nhé, đừng bao giờ mất

bình tĩnh và tức giận!