hổn hển.
Thân mình gã, toàn thân trần truồng, trông chỉ còn là một pho tượng đồng
tuyệt đẹp, đang không ngừng run rẩy và co giật. Giữa hai cánh tay rắn chắc
mà gã dùng để chống đỡ cả thân mình lên, đung đưa một chiếc túi da nhỏ
đeo ở cổ, trong đó đựng các thứ bùa phép của gã. Giống như hai cây cột
đèn vô địch, đôi cánh tay chặt con mồi vồ được
Nom gã trở nên khổng lồ kỳ quái, tất cả các bắp thịt đều gồng lên bởi sức
mạnh nhục cảm có trong người. Suốt chiều dài tấm lưng và hai bên sườn
đều đầm đìa mồ hôi, cứ mỗi lần gã cử động là các cơ bắp cuồn cuộn nổi lên
như những con rắn vàng. Trên đôi môi hé mở của gã, tiếng niệm thần chú
phát ra càng nhanh, càng dai dẳng và thắt giật như động kinh.
- Apđula!
Tiếng hát ma quái bị cắt đứt ngay lập tức.
Giọng nói trầm vang của ông chủ đã kéo gã người điên ra khỏi trạng thái đê
mê.
- Apđula!
Gã Mo run bắn như thân cây bị nhát rìu bập trúng. Và đột nhiên cùng với
một tiếng gầm, gã đứng thẳng dậy, lùi về phía sau, đôi mắt sáng rực, miệng
sùi bọt. Tay gã vồ lấy một thanh mã tấu treo trên vách.
Angielic hét lên. Lưỡi mác bay vút qua đầu Perắc có hai ngón tay. Ông cúi
nhanh xuống kịp. Lần thứ hai, lưỡi dao thần chết suýt chạm vào ông, nhưng
ông vẫn tránh kịp và ôm chặt được ngang lưng gã điên khùng. Ông dùng
tiếng Ả rập nói với gã, cố đưa gã trở về với lẽ phải. Nhưng gã chống lại
ông. Cáu tiết vì bị tước mất niềm khoái lạc, gã khỏe lên một cách bất ngờ.
Nicôla Perốt phải nhảy vào. Và đã có lúc trong căn buồng nhỏ hẹp diễn ra
một cuộc vật lộn điên cuồng không phân thắng bại.
Chỉ đến khi ngọn đèn bị va phải, nghiêng hẳn về một bên, dầu đổ xuống vai
Apđalu và bắt lửa, gã mới rú lên một tiếng và gã trở lại với chính mình.
Hết cơn mê đắm, gã rơi vào trạng thái của một con người bình thường, một
kẻ tôi tớ có lỗi, gã đưa mắt nhìn quanh với vẻ hốt hoảng. Thân hình to lớn
của gã run rẩy và rồi như chịu không nổi một sức ép từ bàn tay ông chủ, gã
từ từ quỳ mọp xuống. Đột nhiên, gã cúi gập xuống, đến mức chạm trán vào