- Tôi đi với những người có lương tri chống lại những kẻ mất dạy.
- Các từ ngữ phòng khách của bà không dùng được ở đây đâu. Chính bà
cũng biết đấy. Về phần tôi, tôi không còn lòng dạ nào mà cười cợt. Hãy trả
lời tôi đi, đừng đùa bỡn nữa.
Ông ta bấu chặt vào cánh tay nàng, đến nỗi nàng phải rú lên. Rõ ràng là các
vết thương của ông ta đã lành hẳn. Ông ta đã lấy lại được sức sống mạnh
mẽ như xưa.
- Tôi không đùa đâu, ông Bécnơ ạ. Các ông đang hốt hoảng và có thể bị
đẩy tới những hành động đáng tiếc, nhưng tôi thì tôi không bị đánh lừa về
những khó khăn đang chờ phía trước như người ta nói đâu. Tôi vẫn xây
dựng niềm tin ở tương lai. Tôi không dại dột đến mức làm cả con cái chúng
ta phát hoảng lên đâu.
- Một ngày nào đấy, chúng ta sẽ nhận ra chúng ta bị đánh lừa, và lúc đó thì
tha hồ mà hối hận vì sự ngây thơ dại dột của mình. Bà có biết là tên tướng
cướp ấy dùng bao nhiêu mưu mẹo chinh phục bà không? Tôi ngờ lắm? Bà
đã thỏa thuận với hắn những gì?
Ông ta gần như mắng nàng, rồi chính nàng cũng đâm ra day dứt.
“Quả thật ta đã biết gì về chàng? Nàng tự hỏi. Ngay cả với ta, chàng cũng
vẫn là bí ẩn. Quá nhiều năm tháng đã trôi qua trong con người mà ta nghĩ là
mình hiểu, con người mà cho đến lúc này ta vẫn còn tin. Thế còn những
tiếng tăm của chàng ở Địa Trung Hải thì sao? Những điều đó không làm ta
yên tâm được … Đức vua đã cho tàu galê đến để chống lại chàng. Liệu
chàng có thực sự đã trở thành một con người không ngần ngại gây ra những
hành động bạo tàn và tội ác không?”. Nàng đứng im.
- Tại sao hắn từ chối không chịu gặp chúng tôi – Ông Bécnơ vẫn bám
nhằng nhẵng – và tại sao hắn đáp lại những đòi hỏi của chúng tôi bằng một
thái độ khinh bỉ? Bà tin ở hắn ư? Thế mà bà lại không thể đảm bảo về
những hành động của hắn.
- Ông ấy chấp nhận cho các ông lên tàu vào lúc tính mạng các ông bị đe
dọa, thế là đủ lắm rồi.
- Tôi thấy rõ là bà luôn bênh vực hắn – ông ta gầm lên, ngay cả lúc nếu như
hắn bán chúng tôi như bán nô lệ. Hắn đã dùng bùa phép gì để làm bà thay