ANGIÊLIC VÀ TÌNH YÊU - Trang 217

- Tôi biết. Nhưng ở đây tôi có cái để quyến rũ các tiểu thư trẻ tuổi.
Ông ta mở nắp một cái tráp, lấy ra mấy thứ đồ nữ trang và đưa qua lại trên
đầu các ngón tay như đùa nghịch.
- Tôi hiểu rằng trẻ con rất nhạy cảm với ánh sáng lấp lánh của các loại đá
quý.
Gabrien Bécnơ xiết chặt nắm tay. Khi tự thấy mình đối mặt với một con
người như thế, ông ta không thể thoát ra khỏi ý nghĩ mình đang dính dáng
đến ma quỷ. Ông ta gán cho Rescartor trách nhiệm về những xấu xa mà
ông thấy ở ngay trong chính mình, và những bực bội dai dẳng mà ông ta
phải chịu đựng cũng là do ma quỷ gây nên. Kỷ niệm cay đắng về tấm thảm
kịch ngắn ngủi xảy ra đêm hôm trước với Angielic, ám ảnh ông ta đến nỗi
khi đến dự cuộc hành hình gã người Mo, ông ta chỉ còn là một con người
máy.
- Vết thương của ông ra làm sao rồi? – Giôphrây đờ Perắc hỏi ngọt xớt.
- Tôi không còn đau đớn gì nữa – ông ta đáp gọn lỏn.
- Thế còn vết thương kia? – Con quỷ vừa hỏi vừa chỉ mảnh giẻ đỏ lòm quấn
quanh bàn tay nhà thương gia bị xé rách bởi những chiếc răng của người
đàn bà trẻ.
Ông Bécnơ ngượng chín người. Ông ta đứng lên, Giôphrây đờ Perắc cũng
đứng lên theo.
- Vết cắn của đàn bà – ông nói khẽ - độc cho trái tim hơn là cho da thịt.
Làm nhục một con người như thế, Giôphrây đờ Perắc biết rằng mình đã
phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Ông đã thiếu cả sự thận trọng sơ đẳng
nhất, khi đưa Gabrien Bécnơ đến chỗ mình. Nhưng sáng nay, do để ý bàn
tay quấn băng của ông ta, ông đã không cưỡng nổi ý muốn xác minh một
giả thiết mà ông nghĩ là đúng.
“Nàng đẩy lão ra – ông tự nhủ với vẻ mừng rỡ, - nàng đẩy lão ra, vậy thì
lão không phải là nhân ngãi của nàng!”. Sự thích thú ấy chắc chắn ông sẽ
phải trả giá rất đắt. Ông Bécnơ sẽ không quên, ông Bécnơ sẽ trả thù. Trong
cặp mắt xảo trá của nhà thương gia, đang tích tụ một mối hận thù ghê gớm.
- Ông nghĩ gì khi đoán ra được điều đó, thưa Đức ông?
- Tôi nghĩ đến cái điều mà chính ông cũng không phủ nhận, ông Bécnơ ạ.