ANGIÊLIC VÀ TÌNH YÊU - Trang 247

nghĩa vụ đối với một người vợ dại dột mà thôi.
Lúc này, bỗng nhiên ông nhận được một lá thư của Osman Feraji:
“Đến ngay…người đàn bà mà số mệnh đã trao cho ngài đang gặp nguy
hiểm”
Giữa lúc đang mải mê nhớ lại chuyện cũ, Perắc đột ngột đứng thẳng người
lên trong phòng thuyền trưởng của mình trên tàu Gunxbôrô. Tàu nghiêng
mạnh về một bên, rồi lại nghiêng sang bên kia, khiến ông lảo đảo. Ông lầm
bầm: bão rồi!...Ông vẫn đứng thẳng, hai chân doãng ra lấy thăng bằng.
Đầu óc ông vẫn còn quay về quá khứ.
“Đến ngay…người đàn bà mà số mệnh đã trao cho ngài đang gặp nguy
hiểm”
Nhưng khi ông đến Micơnê thì Osman Feraji đã chết vì bị một người nô lệ
theo đạo Thiên chúa đâm bằng dao găm.
Tất cả đám dân Do thái trong làng đều đã bị bọn lính cận vệ da đen của vua
Ả rập chém chết bằng mã tấu. Mọi người xôn xao về chuyện bảy nô lệ
người Thiên chúa giáo bỏ trốn và nhất là chuyện một người đàn bà trong
hậu cung đã trốn thoát.
- Người đàn bà kỳ lạ biết mấy! ông bạn của tôi hãy xem- Quốc vương
Mulai Ismail kể lại với Perắc, hai mắt tròn xoe lộ vẻ thán phục hơi có tính
thần bí- cô ta dám cả gan đâm vào cổ tôi đấy.
Ismail chỉ một vết sẹo trên cổ họng nâu sám của mình:
- Và đâm bằng chính con dao găm của tôi! Cô ta còn chống lại các cuộc tra
tấn nữa. Tôi đã tha chết cho cô ấy, vì cô ấy quá xinh đẹp và vì viên thái
giám của tôi đã ra sức khuyên tôi tha tội – chả hiểu cô ta đã rót thứ thuốc
độc nào vào mạch máu của con người cương trực đó? Ông ấy đã phải đền
mạng vì quá nhu nhược đối với cô ta, tuy rằng ông ta vốn rất kiên nghị và
ngay thẳng. Cô ta đã trốn thoát. Đó là ác quỷ hiện hình đàn bà.
Chẳng cần hỏi tên người đàn bà ấy, Perắc đã đoán được ngay.
Perắc giải thích cho Ismail biết rằng người phụ nữ ấy đúng là người vợ
Pháp của mình và được tin nàng đã thuộc về ông ta nên đến để xin chuộc.
Ông ta tạ ơn đức Thánh Ala rằng nhờ đức kiên trung của Angielic, ông ta
đã tránh được việc xúc phạm người bạn tốt nhất của mình một cách không