ANH CHI YÊU DẤU - Trang 108

http://tieulun.hopto.org

- Trang 108


Chi im lặng. Tôi hỏi:

- Sao Chi lại sợ như vậy?

- Tự dưng vậy. Tại hôm nọ Chi theo sơ giám thị lên phòng sơ giám đốc một lần…

- Bộ sơ giám đốc la Chi hở?

- Không có la gì nhưng mấy bà ấy cứ gạn hỏi em đủ điều làm em sợ.

- Mấy bà ấy hỏi Chi những gì?

- Hỏi thăm về gia đình, về những người quen biết…

Tôi nắm lấy bàn tay Chi:

- Họ có hỏi gì về anh không?

- Có, mấy bà ấy cứ hỏi thăm anh tên gì, học ở đâu.

- Rồi Chi trả lời sao?

- Chi nói như anh đã dặn rồi đó. Mấy bà ấy cứ vặn hỏi lại như đi theo dõi đằng sau, sợ lắm anh.

- Kỳ cục. Sao anh không ưa mấy bà ấy chút nào.

- Nhưng sơ Catherine dễ thương đó chứ anh.

- Sơ Catherine nào?

- Sơ mắt to ngồi đây hồi nãy đó mà.

- Ừ, có Sơ ấy là dễ thương. Sơ mà Chi kể chuyện cho anh nghe là ngồi đàn trong nhà thờ cũng khốc chứ
gì?

- Anh còn nhớ à?

- Nhớ chứ.

- Sơ phụ trách phòng Chi đó anh. Tuần lễ nay Chi bệnh, tối nào trước khi đi ngủ Sơ cũng ghé ở lâu với
em.

- Sơ Catherine coi bộ cũng thương em ghê.

- Con nhỏ Thảo ghen đó anh.

- Ghen sao?

- Nó bảo em có nhiều người thương, nó không thèm chơi với em nữa.

- Rồi sao?

- Rồi em khóc, nó lại tới chơi với em.