ANH HÙNG CA - Trang 58

Một làn gió núi thổi tới, tro bụi bay lên mù mịt, sau nháy mắt đã tan đi

giữa không trung. Có ai ngờ đám tro bụi này từng làmột món vũ khí lợi hại,
lấy đi tính mạng của vô vàn yêu quái? Lục Linh sợ đến nỗi sắc mặttái nhợt,
còn Lận Bạch Trạch ở bên cạnh cô ta thì mặt vàng như đất, ngay đến giọng
nói cũng trở nên run rẩy: “Hoang... Hoang Hỏa Phần Thiên… Ứng... Ứng
Long!”

Nghe thấy những lời này của Lận Bạch Trạch, người của tứ đại môn phái

đều biến hẳn sắc mặt, có mấy người nhát gan thậm chí còn lùi về phía sau
mấy bước, cố gắng kéo dãn khoảng cách với người thanh niên kia. Hóa ra
Hoang Hỏa Phần Thiên chính là một trong các tuyệt chiêu của Ứng Long,
một khi bị trúng phải thì đừng nói là con người hay cỏ cây, ngay đến sỏi đá
và kim loại cũng dễ dàng bị nó thiêu đốt thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của mọi người, thanh niên kia vẫn mặt không

đổi sắc. Trong đôi mắt đen láy và sâu thẳm ánh lên một ngọn lửa màu xanh
lam, y dõi nhìn vềphía một môn nhân của Thiên Huyền môn, lạnh lùng hỏi:
“Vừa rồi là ngươi gọi hắn sao?”

“Hắn” trong lời của người thanh niên chính là MộTử Chân lúc này đang

bị mũi thương tì vào cổ họng. Còn môn nhân của Thiên Huyền môn được
người thanh niên hỏi đến thì có lẽ vì mang khuôn mặt non nớt trời sinhnên
thoạt nhìn còn rất trẻ, hơn nữa khóe môi lại luôn hơinhếch lên, thành ra lúc
nào cũng có vẻ như đang mỉmcười. Lúc này đây, trên khuôn mặt non nớt lộ
rõ vẻ nôn nóng, đạo sĩ đó vội vàng nói: “Đúng vậy, xin ngươi hãy tha cho
đại sư huynh của ta!”

Thanh niên tóc bạc hơi cụp mắt xuống, sắc mặt ngợp đầy vé âm u tột độ.

Y liếc nhìn Mộ Tử Chân một chút, đôi mày kiếm đột nhiên nhíu chặt, nơi
đáy mắt bừng lênnhững luồng sát khí dữ dằn. Thế nhưng y rốt cuộc vẫn
buông cánh tay phải xuống, thu mũi thương về, lạnh lùng nói: “Thù tất báo,

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.