Giờ vẫn còn nhớ cái mới lạ, sôi nổi, ngượng ngùng, vinh quang của
ngày ấy, rất nhiều cái lần đầu tiên, mà bất kể là qua bao nhiêu năm nữa
cũng sẽ vẫn không quên đi một phần nào.
Láng giềng gần xa đều đã đến, nam nữ già trẻ ngồi quanh sân, uống
rượu tưng bừng.
Người nhà nông ăn cơm ở trong sân không thể thiếu chó và trẻ con,
Thẩm Mộc Tinh vừa xin bà ngoại chỉ xem phải hấp cá lư bao lâu, vừa bận
bịu trêu trẻ con, cho chó ăn.
Nghiêm Hi Quang thì ăn đồ của bà ngoại đến nghiện rồi, uống mấy ly
rượu đế vào, gò má trắng nõn hơi đỏ lên.
Tay trái anh cụng chén với bậc cha chú và hệ đồng lứa, tay phải lại
luôn nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.
Ăn nói tốt nhất trong thế hệ đồng lứa là anh họ hai nhà dì của Nghiêm
Hi Quang, có lẽ là quan hệ không tệ lắm, uống đến mặt đỏ tới mang tai rồi
mà vẫn chưa thỏa chí, luôn miệng bảo Nghiêm Hi Quang rót rượu.
“Thằng ba, bao giờ mới định lấy vợ lập nghiệp hử?” Anh hai say rượu,
cười nhìn Thẩm Mộc Tinh.
Thẩm Mộc Tinh nghe thấy, nhưng làm bộ chưa nghe được, nghiêng
người cho cún con ăn xương, tai lại lặng lẽ đỏ lên.
Giọng nam phía sau cô cũng hơi say, cười nói với anh hai: “Cô ấy còn
chưa thi lên đại học mà.”
Trong đó có một thân thích nhìn Thẩm Mộc Tinh khen: “Sinh viên à?”
Anh hai nói: “Thằng ba từ nhỏ đã được nhiều cô bé thích, lấy một bà
xã là sinh viên thì có gì mà ngạc nhiên!”