Từ lần đó, sau cái “buổi học” hai phút thất bại đầu tiên, Nghiêm Hi
Quang liền tìm cơ hội chứng minh bản thân với cô.
Mỗi lần họ vụng trộm nếm trái cấm, đều như một lần đánh du kích.
Một lần, lại một lần, dục vọng tuổi trẻ tựa như vô tận.
Nghiêm Hi Quang nhỏ giọng nói bên tai cô: “Em ngoan đi, đừng làm
rộn nữa, sắp thi đại học rồi.”
Thẩm Mộc Tinh ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy anh hôn em một cái rồi
em đi.”
Anh nghe lời, ấn một nụ hôn xuống trán cô.
Thẩm Minh đứng ở cửa sổ trên tầng, nhìn hai người đang ôm hôn dưới
đèn đường xa xa kia, mặt không biểu tình.
Cậu thấy người thợ may trẻ kia dỗ dành một câu gì đó bên tai chị, chị
liền ngoan ngoãn về nhà, đi được ba bước lại quay đầu, được hai bước nữa
lại vẫy tay một cái, khó rời khó bỏ.
Chị đi vào chỗ rẽ khuất, tới chỗ nhà, Thẩm Minh đang định xoay
người, lại thấy người thợ may trẻ kia bỗng chạy tới, biến mất trong tầm
mắt.
Thẩm Minh nhíu mày, trực giác khiến cậu lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chị nắm tay người thợ may đó, kéo anh ta về trong tầm mắt Thẩm
Minh, sau đó người thợ may đó hét to với chị, rồi hất tay chị ra, nổi giận
đùng đùng rời đi.
Chị lại tiến lên ôm tay anh ta, kéo anh ta lại.
Thoạt trông hai người có vẻ đang cãi nhau.