Thẩm Mộc Tinh xòe ngón tay đếm số hình tượng trước công chúng
của anh: “Học trò cuối cùng của bậc thầy Casinello – quốc bảo của Italy,
thành viên hiệp hội bậc thầy may thế giới, người đầu tiên của Trung Quốc
may quần áo cho Hoàng gia của châu Âu, đứng đầu trong nước về… đứng
đầu gì nhỉ?”
Nghiêm Hi Quang bổ sung giúp cô: “Đứng đầu trong nước về hãng
trang phục định chế cao cấp với công nghệ cắt may của Napoli.”
“Đúng đúng đúng, linh hồn của hãng trang phục định chế cao cấp theo
công nghệ cắt may của Napoli đứng đầu cả nước, truyền kỳ nha…”
“Mánh lới thôi mà.” Nghiêm Hi Quang: “Giống như bình học sinh ba
tốt, tham gia thi toán học, để được tiêu chuẩn cử đi hồi em đi học ấy.”
Hai người đi rất chậm, đường từ công sở về ký túc xá chỉ đi mất năm
phút, mà hai người lại đi tới mười lăm phút.
Thẩm Mộc Tinh cười khổ lắc đầu: “Sao có thể đánh đồng được chứ?
Sinh viên bọn em là rẻ nhất ở đây, vơ một cái là được cả nắm.”
Nghiêm Hi Quang luôn nhìn gò má cô, nghe cô nói chuyện, như một
nhân viên nghiêm túc, khắc từng câu từng vẻ của cô vào lòng.
Thẩm Mộc Tinh bỗng quay đầu lại nhìn anh, anh thu ánh mắt về.
“Mấy năm nay anh thế nào rồi?” Cô hỏi.
“Rất tốt. Em thì sao?” Anh nhìn đằng trước, đáp.
“Em à?” Thẩm Mộc Tinh rất nghiêm túc mở bàn tính, buồn phiền tổng
kết: “Liều sống liều chết học xong đại học, vội vàng tìm việc, hồ đồ xem
mắt mấy lượt, a, mỗi ngày đều la hét muốn rời khỏi Thâm Quyến, ngủ một
giấc lại lười dậy.”