ÁNH TRĂNG NÓI ĐÃ LÃNG QUÊN - Trang 232

Cô Trần bị người mà mình chửi là “đồ vô giáo dục, vô đạo đức” làm

cho tức đến nỗi ngất đi lần nữa. Giáo sư Trần đã lấy lại thần trí, đuổi Đỗ
Tầm và Quân Lương đi. Đỗ Tầm nhìn thấy sống lưng bỗng chốc trở nên gù
gập của chú ấy, chỉ thấy tâm trạng rối bời.

Quân Lương lấy giấy ăn đưa cho Đỗ Tầm rồi lại quay người chạy ra

cửa hàng tạp hóa bên đường mua hai chai nước khoáng cho anh rửa vết
thương.

Vết thương không sâu nhưng động tác của Quân Lương rất mạnh. Đỗ

Tầm nghiến răng nghiến lợi muốn tránh tay của cô nhưng phát hiện miệng
cô đang lẩm nhẩm điều gì đó. Nghe kỹ mới thấy thì ra cô ấy đang gọi tên
của chính mình:

- Tô Quân Lương, không được khóc, mày là con ngốc, không được

khóc…

Đỗ Tầm thấy sống mũi cay cay, không rửa vết thương nữa mà ôm

Quân Lương vào lòng, sợ cô ấy nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.

Cho dù nước mắt đã chảy xuống nhưng Quân Lương vẫn kìm nén, nói

từng chữ:

- Đỗ Tầm, chẳng có gì to tát cả. Chúng ta kết hôn, ngày mai chúng ta

kết hôn…

Một Quân Lương ngoan cường là vậy, kiêu ngạo là vậy cuối cùng

cũng bị cuộc đời tàn khốc nhấn chìm sự kiêu ngạo và trầm tĩnh.

Cốc Bloody Mary như ngọn lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của cô.

Bỗng nhiên cô đứng dậy, loạng choạng bước ra ngoài, Đỗ Tầm đuổi theo
nhưng cô xua tay mỉm cười: