CHƯƠNG 4
T
ôi cha ̣y vô ̣i đến nâng thầy Tidwell dâ ̣y.
"Da ̣, thầy có sao không a ̣?" Tôi lâ ̣p bâ ̣p hỏi. Cũng may là Ax chı̉ đâ ̣p
vào người thầy Tidwell bằng bản mă ̣t cái dao đuôi của ảnh mà thôi. Nếu
không, đầu của thầy có khi đã rời khỏi cổ và lăn lông trên sàn rồi.
Thầy Tidwell chẳng trả lời, chı̉ nắm cùi chỏ tôi kéo vâ ̣t xuống, tách xa
tu ̣i ba ̣n.
Thầy đang làm cái gı̀ vâ ̣y ta? Thầy muốn gı̀ ở tôi đây ta? Trong nhà thi
đấu mo ̣i người đã nhảy tới hồi bốc lắm rồi. Tôi cảm thấy từng ma ̣ch máu
mı̀nh rung bần bâ ̣t theo tiếng nha ̣c.
Tôi liếc qua vai mı̀nh. Marco và Tobias đang túm tu ̣m quanh Ax. Jake
đang giữ Rachel la ̣i không cho nhỏ la ̣i gần thầy Tidwell và tôi. "Đừng nói
gı̀ cả," miê ̣ng câ ̣u ấy mấp máy.
Tôi biết Jake đang nghı̃ gı̀. Đó cũng chı́nh là suy nghı̃ của tôi: thầy
Tidwell không thể biết. Không thể. Bằng bất cứ giá nào.
"Tu ̣i em phải giúp ba ̣n..." tôi vừa dơ ̣m nói thı̀ thầy Tidwell giâ ̣t cho tôi
ngưng la ̣i.
"Im. Ta biết ba ̣n mi là Andalite," thầy bảo tôi, gio ̣ng điềm tı̃nh và biết
chuyê ̣n.
Miê ̣ng tôi khô rang. Cổ ho ̣ng tôi
cũng vâ ̣y.
Cứ như thể chúng đã biến
thành sa ma ̣c hết cả rồi. Tôi muốn
nói với thầy
rằng tôi chẳng hiểu
thầy
đang nói
nhưng tuyê ̣t nhiên chẳng thể thốt nên lời.
"Ta cũng biết mi
là ai
v à
mi
đang làm gı̀, tất cả
bo ̣n mi luôn
," thầy
Tidwell tiếp.
Mồ hôi ri ̣n ra nhớp nháp hai bàn tay, dưới hai cánh tay và sống lưng tôi.
Cứ như thể toàn bô ̣ lươ ̣ng nước ở miê ̣ng và cổ ho ̣ng tôi đã di cư hết sang
đó vâ ̣y. Đã chuyển chỗ la ̣i còn đươ ̣c nhân lên gấp bô ̣i nữa chớ.
Thầy Tidwell là mô ̣t kẻ Bi ̣-mươ ̣n-xác. Không còn nghi ngờ gı̀ nữa. Và
điều đó có nghı̃a là ổng sẽ không thể bước chân ra khỏi đây. Ổng không thể
còn sống để có thể gây thương vong cho tu ̣i tôi hay hủy diê ̣t tu ̣i tôi.
Tôi chuẩn bi ̣ biến hı̀nh.
Mô ̣t lần nữa, tôi nghe thấy tiếng móng guốc của Ax đâ ̣p vào tường.