CHƯƠNG 16
H
ết đau. Thở dốc.
La ̣i đau. Gào thét.
Ngưng.
Tiếp.
Phải khai ra tất cả cho mụ Taylor biết thôi!
Ồ, không, cơn đau là bı̀nh thường, cuộc sống là đớn đau mà!
Tắt đi mà!
Đi đi, con người. Đi đi, câ ̣u bé. Con diều hâu sẽ biết. Thú ăn thi ̣t sẽ
hiểu bởi vı̀ nó chẳng hiểu gı̀ hết.
<Đi đi,> tôi tư ̣ nhủ. <Đi đi.>
"Mày nói gı̀?” Taylor hỏi.
Hổng có gı̀ liên quan cả. Mu ̣ chẳng là gı̀, tôi là diều hâu. Nhưng sâu
thẳm bên trong đầu óc của diều hâu là mô ̣t thằng bé yếu ớt…
Dường như tôi đã bâ ̣t ra, đứng bên ngoài cơ thể mı̀nh mà quan sát. Diều
hâu rồi người, người rồi diều hâu. Trı́ não tôi bắt đầu cha ̣y đua - điên
cuồng, vươ ̣t lên trên tất cả.
Sư ̣ tủi thân theo sau là lòng căm phẫn, theo sau nữa là nỗi tuyê ̣t vo ̣ng
khôn cùng. Cơn đau dàn trải, bao trùm lên tất cả. Nhanh hơn, nhanh hơn
nữa. Kinh hoàng, hoảng sơ ̣, buồn phiền.
Nhưng tuy nhiên…
Mô ̣t nửa trong tôi đươ ̣c trang bi ̣ để chấp nhâ ̣n cơn đau, tôi cố chi ̣u đựng
nó.
Đóng chặt tâm trı́ con người lại! Đó là hy vọng duy nhất, tôi tự nhủ.
Tập trung vào con diều hâu. Tập trung vào phần cơ thể mà nỗi đau ı́t có
tác động nhất, ı́t hủy hoại nhất.
Chı̀m vào phần diều hâu của mày đi, Tobias. Lẩn sâu vào phần chim
ăn thi ̣t của mày đi.
Nhưng… những hı̀nh ảnh, những mảnh ký ức ngẫu nhiên, bắt chéo nhau,
cứ bay vèo vèo qua trı́ óc tôi.
Hỗn loa ̣n!
Điên cuồng!
Mô ̣t bô ̣ phim đươ ̣c trı̀nh chiếu siêu tốc.
Trươ ̣t! Không thể kiềm chế nổi. Không thể kiểm soát đươ ̣c. Tắt đi! Tắt