CHƯƠNG 16
T
ôi cảm thấy con tàu lắc nhe ̣ khi đi xuống. Ruô ̣t gan tôi lô ̣n phèo.
Tôi không thể trách Aldrea. Nếu tı̀nh thế đảo ngươ ̣c, tôi cũng cho rằng
tôi không muốn chứng kiến tất cả những kiểu cách mà Trái Đất bi ̣ tàn phá
và rồi la ̣i có mô ̣t kẻ khác đang đo ̣c những suy nghı̃ ban đầu của mı̀nh.
“Tới nơi rồi,” Quafijinivon thông báo với vẻ mãn nguyê ̣n. “Chúng ta đã
về nhà. Để ta mở cửa và…”
“Khoan, khoan,” Jake ngăn la ̣i. “Ở ngoài đó có gı̀? Chúng tôi có nên
biến thành Hork-Bajir không?”
Quafijinivon lắc đầu. “Chúng ta đã vào thung lũng của người Arn, trong
vùng đất chẳng của ai. Bon Yeerk không tới đây vı̀ tất cả quái vâ ̣t đều đã
chết. Và dı̃ nhiên chúng cũng nghı̃ người Arn chết hết rồi.” Quafijinivon
cười buồn bã và đi tới cửa con tàu, cẳng chân lảo đảo như muốn khuy ̣u.
Khi bước xuống thang, tôi giâ ̣t thót mı̀nh bởi vı̀ bên ngoài sáng quá. Tất
cả những gı̀ tôi thấy thoa ̣t tiên là ánh sáng - ngay cả bầu trời cũng chói lói
như đang lóe lên.
“Ta cần phải bắt đầu công viê ̣c ngay, nếu không những ADN thu thâ ̣p
đươ ̣c sẽ có nguy cơ bi ̣ xâm ha ̣i,” Quajifinivon lầm bầm. “Phòng thı́ nghiê ̣m
của ta không xa đây lắm. Đi theo ta mau.”
Ông đi trước dẫn đường, băng qua những bu ̣i râ ̣m và cỏ da ̣i mo ̣c hẳn
vào các vách đá thẳng đứng, sâu hun hút, kéo dài đến vô tâ ̣n.
"Mấy bồ có khi hổng nhâ ̣n thức đươ ̣c rằng hổng ai trong tu ̣i mı̀nh có
cánh cả," Rachel nói. "Ít nhất là vào đúng lúc này."
"Có bâ ̣c thang đấy nhé," Quafijinivon nhắc nhở chúng tôi mà không hề
ngoái đầu la ̣i.
Cả đám nga ̣i ngùng tới rı̀a đá và lõ mắt dòm rồi lò dò đi xuống. Nhưng
khi băng ngang vư ̣c hẻm tôi thấy vách bên kia của hang đươ ̣c cha ̣m trổ
những cửa lớn, cửa sổ, mái vòm và lối đi bô ̣. Chúng đươ ̣c khoan thẳng vào
đá.
Những mảng đất bi ̣ tia Nghiê ̣t rứt phăng có lẽ cách đây lâu lắm rồi,
nhưng ngôi làng người Arn vẫn còn xinh đe ̣p…
Jake go ̣i. “Tobias?”