Chương 15
Tôi nhắm mắt la ̣i, tâ ̣p trung vào ADN Taxxon. Sự thay đổi đến ngay tức
khắc.
Không cần phải tâ ̣p trung trı́ não thêm nữa.
Xung lươ ̣ng cứ thế cuốn
đi, như hòn đá lăn xuống đồi dốc.
Rı́ı́ı́ı́ı́ı́ı́ı́…
Tôi cảm thấy xương vỡ nứt ra. Không, tan chảy chứ. Tất cả những phần
cứng trong cơ thể tôi – móng vuốt, mỏ, co ̣ng lông – đều mềm nhũn và hóa
lỏng. Thường khi biến hı̀nh thı̀ bô ̣ khung của các cơ quan nô ̣i ta ̣ng hı̀nh
thành, đằng này la ̣i khác. Tất cả mo ̣i thứ tan nhão ra, rồi đă ̣c keo la ̣i thành
mô ̣t cu ̣c bùi nhùi gớm ghiếc.
Tôi vâ ̣p mă ̣t xuống nền xi măng khi cẳng chân nhũn ra, biến mất. Rồi la ̣i
bi ̣ nâng lên khi mô ̣t trăm chân phu ̣ hı̀nh nón thòi ra khỏi cái bu ̣ng mềm èo.
Mô ̣t con sâu đang đi ̣nh hı̀nh, dài và không có khung đỡ.
Thi ̣ lư ̣c tinh tường của diều hâu lu ̣i dần. Tựa như lái xe dưới trời mưa
mà không bâ ̣t bô ̣ phâ ̣n ga ̣t nước. Rồi cái mờ mờ đổi thành…
Trời! Hàng ngàn mảnh vu ̣n bao quanh tôi. Những mảnh hı̀nh ảnh như
kı́nh va ̣n hoa với những rı̀a ca ̣nh nhâ ̣p nhòa.
Tôi biết Taxxon có mắt ghép như ruồi. Mỗi con mắt đỏ ké thâ ̣t sự chứa
cả ngàn con mắt nhỏ, mỗi con mắt nhỏ quét mô ̣t phần thế giới tı́ xı́u. Tôi
không biết trı́ não Taxxon có đủ phức ta ̣p, tinh vi để nối kết tất cả những
phần đó vào với nhau hay không.
Cái miê ̣ng hiê ̣n ra cuối cùng. Là trung tâm sự tồn ta ̣i của Taxxon.
Sư ̣ thay đổi ngưng. Ngay tức thı̀, tôi cảm thấy như có sóng thủy triều
tràn vào bờ, không sao ngăn la ̣i đươ ̣c.
Đó là cơn đói khủng khiếp, đói không thể chi ̣u nổi. Đói tuyê ̣t vo ̣ng, có
thể ngốn ngấu mo ̣i thứ. Nó tự đô ̣ng nổi cuồn cuô ̣n, cứ như tôi chưa từng
bao giờ hiê ̣n hữu. Nó bưng bı́t tất cả mo ̣i thứ khác.
Tôi ngửi thấy bo ̣n ba ̣n. Biết chı́nh xác tu ̣i nó đứng ở đâu trên miê ̣ng
cống. Nghe thấu cả sự rung đô ̣ng của những bàn chân nê ̣n trên đất.
Tôi dài cả ba mét. Đủ dài để bò lên và chui qua miê ̣ng lỗ. Tôi nhı̀n
Marco. Tiếp theo, tôi mường tươ ̣ng câ ̣u ấy ở trong miê ̣ng mı̀nh. Tôi dư sức
nuốt chửng Jake. Hoă ̣c bự hơn, đớp go ̣n luôn cả chú Ax…