Người à?
Ừ thı̀ thành người. Ta ̣i sao la ̣i không nhı̉?
<Câ ̣u ấy bắt đầu rồi!>
Tôi bắt đầu biến đổi. Và ngay lúc đó tôi thấy khỏe hơn. Tôi cảm thấy
như cuô ̣c sống đang chảy ngươ ̣c vào tôi. Mô ̣t cơ thể người đang hı̀nh thành,
tuân theo những mẫu ADN của chı́nh tôi. Thế giới quay cuồng xung quanh
tôi. Những hı̀nh ảnh tù mù trở nên rõ nét hơn. Tôi đang ở trong mô ̣t căn
phòng bé xı́u. Phòng vê ̣ sinh của máy bay.
Nhı̀n vào gương, tôi thấy hı̀nh ảnh phản chiếu khuôn mă ̣t ruồi móp méo
của tôi đang chảy ra, nhô lên và dần trở thành những đường nét của khuôn
mă ̣t người.
<Anh không sao chứ?> gio ̣ng Rachel lo lắng hỏi.
Tôi cử đô ̣ng mấy ngón tay. “Ừ,” tôi nói. “Anh nghı̃ là mı̀nh không sao."
Có mấy con ruồi ở cùng với tôi trong phòng vê ̣ sinh. Và ý nghı ̃ đầu tiên
thoáng qua trong đầu tôi lúc đó là phải đâ ̣p chúng.
May mắn thay, khi tôi thò mă ̣t ra khỏi phòng vê ̣ sinh, dường như chẳng
có ai chú ý rằng trước đó tôi chưa hề có mă ̣t trên máy bay. Máy bay đang
ha ̣ cánh, do đó, tôi nghı̃, mấy cô tiếp viên đang bâ ̣n bi ̣u với công viê ̣c của
mı̀nh, chẳng nhâ ̣n ra cũng dễ hiểu thôi.
Chắc chắn ho ̣ cũng nhâ ̣n thấy tôi không đi giày và bâ ̣n mô ̣t bô ̣ đồ kiểu
xưa lắc xưa lơ: quần và áo đua xe đa ̣p. Nhưng, như tôi đã nói, hành trı̀nh
bay kết thúc tới nơi rồi. Ho ̣ chı̉ mong ngóng nhanh chóng tiếp đất để đươ ̣c
nhanh chóng về nhà thôi.
Ra khỏi máy bay, bo ̣n tôi chı̉ còn năm phút dự trữ. Mô ̣t thằng nhóc
vẫn chưa hết run rẩy và năm con ruồi đang sốt ruô ̣t muốn sôi lên.
Tu ̣i nó hoàn hı̀nh trong phòng vê ̣ sinh. Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa màu
đen, hai tay bưng lấy đầu, cố ngăn các ngón khỏi run lên.
Sau mô ̣t hồi, tôi nhâ ̣n ra Cassie ngồi xuống chiếc ghế ca ̣nh tôi. Nhỏ
chẳng nói năng gı̀ cả, chı̉ quàng cánh tay qua tôi thâ ̣t thân ái.
Tôi nhắm mắt và để mă ̣c nhỏ ôm tay mı̀nh. Mô ̣t lúc sau, tôi thấy tay tôi
bớt lắc. Tôi vẫn cảm thấy nôn nao trong người, muốn ói. Nhưng tôi kı̀m
la ̣i.