Lỗ mũi tôi đùn sát hơn, bắt đầu xoắn la ̣i và u ra ngoài. Mô ̣t că ̣p râu bờm
xờm xuất hiê ̣n, và ngay lâ ̣p tức chúng bắt đầu na ̣p mô ̣t nguồn dữ liê ̣u mới
cho trı́ óc tôi.
Mùi!
Không phải thứ mùi mà người Andalite hay con người từng biết
tới. Đây là
mô ̣t thứ mùi cu ̣ thể, trực chı̉ và đi ̣nh hướng hẳn hoi. Nó không
phải thứ mùi đứng yên mô ̣t chỗ, thu ̣ đô ̣ng chờ cái gı̀ đó xe ̣t ngang ngửi thấy.
Bô ̣ râu muỗi đang dò tı̀m các phân tử gió, những mẫu vâ ̣t và dò đường…
Đói…
Chỗ thi ̣t trên lưng tôi nhễu ra và toè thành đôi cánh mỏng dı́nh. Cơ thể
tôi đươ ̣c phân thành ba phần rõ rê ̣t: đầu, ngực và bu ̣ng. Phần thı̀ nhỏ tı́ xı́u,
phần thı̀ gồ ghề và phần la ̣i phưỡn căng. Những lớp vỏ bao gối nhau khua
la ̣ch xa ̣ch vào đáy bu ̣ng tôi.
Và cho tới lúc này, suốt cả mô ̣t quá trı̀nh teo nhỏ, că ̣p mắt chı́nh
Andalite của tôi vẫn còn nguyên chưa biến đổi.
Tôi ước sao că ̣p mắt của mı̀nh đã biến đổi. Tôi ước tôi không phải nhı̀n
thấy những biến đổi kế tiếp.
Từ cằm tôi, lú ra mô ̣t ngo ̣n thương dài ngoằng! Mô ̣t mũi kim chı́ch! Đầu
mũi thương có những cái răng tı́ ni ̣ lởm chởm, nom y hê ̣t mô ̣t lưỡi cưa bén
ngót.
Bên trong ngo ̣n giáo đó rỗng trơn. Nó là mô ̣t ống hút - mô ̣t đường ống
dẫn máu. Do ̣c theo mũi kim chı́ch là mô ̣t lớp vỏ bao quanh, nhằm giữ cho
“ngo ̣n giáo” luôn luôn sắc bén.
Máu.
Mu ̣c tiêu của tôi đó. Cái đói của tôi đó.
Máu.
Tôi đâ ̣p đôi cánh mỏng tang và bay lên. Chuê ̣ch choa ̣c, điên cuồng, tôi
bay lên, lên mãi, tới nơi bô ̣ râu - cơ quan khứu giác của muỗi - vừa đi ̣nh vi ̣
đươ ̣c mùi hương chúng săn tı̀m: mùi hơi thở thơm lừng của các con thú -
cô ̣t chı̉ đường cho tôi.