ấy dô ̣i đầy hang.
Tôi tâ ̣p trung vào lốt dơi. Tôi teo rúm la ̣i. Dù chẳng thấy gı̀, nhưng tôi
vẫn cảm thấy mô ̣t luồng gió thổi vù vù khi toàn thân tôi đổ â ̣p xuống, thu la ̣i
chı̉ còn là mô ̣t chú dơi tròn vo, bé cỡ mô ̣t tấc.
<Giờ chı̉ còn la ̣i có bồ và mı̀nh thôi, Ax à.>
<Phải.>
<Nếu như mô ̣t trong hai chúng ta, vı̀ bất cứ lý do nào, phải dừng la ̣i
giữa chừng, thı̀ người còn la ̣i phải tiếp tu ̣c thi hành nhiê ̣m vu ̣ nha, bồ rõ
chưa?>
Chúng tôi bắn ra những sóng đi ̣nh vi ̣ bằng tiếng vang và dựa vào những
tiếng dô ̣i siêu âm, chúng tôi nhı̀n thấy được hı̀nh ảnh của cái hang trải
rô ̣ng, xa hút tầm đi ̣nh vi ̣.
Chúng tôi bay, đâ ̣p đâ ̣p đôi cánh da và tăng tốc đô ̣ đến tối đa.
<Chúng ta phải nhớ tới mấy con rắn nha,> tôi nói.
<Ừ, grừ, grừ,> hoàng tử Jake vừa nói vừa liên tu ̣c rùng mı̀nh.
<Ừ,> tôi hùa theo.
Chúng tôi giương cánh lao như điên. Băng ngang những tảng đá châ ̣p
chùng, xuyên qua những nhũ tha ̣ch, que ̣o gấp ở những khúc ngoă ̣t, lươ ̣n
vòng quanh những cô ̣t đá, lao ào xuống những miê ̣ng giếng.
Thı̀nh lı̀nh,
quanh mô ̣t khúc ngoă ̣t hı̀nh chữ chi
…
Mô ̣t chuỗi âm thanh! Mô ̣t mớ hỗn đô ̣n đầy những tiếng khò khè, rı́t rú.
<Rắn!> Tôi la lên.
Hê ̣ thống đi ̣nh vi ̣ của chúng tôi chı̉ ra những con rắn đang bò trườn, uốn
éo thành từng hàng, buông thõng xuống từ mái trần thấp lè tè và nhoi ra từ
những vách đá. Có đến hàng ngàn, hàng triê ̣u con! Những tiếng uỳnh oàng
do chúng phát ra lấn át cả siêu sóng của chúng tôi.
Tư ̣ dưng, giữa hằng hà tiếng ồn siêu thanh, bức tranh trong đầu tôi trở
nên méo mó. Những đường kẻ biểu thi ̣ vâ ̣t thể dường như ngoằn ngoèo, rối
rắm hơn.